Chiếc cầu Ý Hệ (cầu Hiền Lương)

người bắn nhau nhưng đâu phải bắn nhau / bắn những ngoại xâm sau lưng nhau đó (thơ Trần Xuân An)

Tac quyen: Tran Van Chanh, Nguyen Manh Hung

Posted by Trần Xuân An on 17.11.2008

hidden hit counter

TÁC QUYỀN: NHÀ HÁN NGỮ TRẦN VĂN CHÁNH & TIẾN SĨ NGUYỄN MẠNH HÙNG

.

 

Hơn mười năm trước đây, báo chí nước ta đã “quét đèn pha” để làm sáng tỏ vụ Hương Trà “thuổng” thơ từ sách báo cũ Sài Gòn trước 1975, kế đến là vụ PTS. Đỗ Lai Thúy đạo chích văn cũng từ nguồn sách báo ấy… Và bây giờ, thuộc lĩnh vực nghiên cứu sử học, giữa hai ông Nguyễn Mạnh Hùng & Trần Văn Chánh, hiện cùng đang sống và làm việc tại TP.HCM. … Nói chung, WebTgTXA. hoan nghênh việc vạch trần, phê phán thói đạo chích văn chương, nghiên cứu, làm sáng tỏ sự thật (sự thật cũng có thể oan trái? …?), để bảo vệ công lí về quyền sở hữu trí tuệ của người cầm bút. Góp phần truyền tải thông tin này, WebTgTXA. cũng xin thưa trước, cuốn kỉ yếu Hội thảo về chúa Nguyễn và vương triều Nguyễn (10-2008) và 2 bài viết được đề cập dưới đây trong bài báo của Lam Điền, người phụ trách WebTgTXA. cũng chưa kịp mua để đọc. Một điều khác, WebTgTXA. cũng không thể đọc hết tất cả mọi sách báo, website, webblog, kể cả một số cuốn sách, trang web được giới thiệu, dẫn link trên WebTgTXA. bé mọn này, nên rất mong được được quý người đọc và giới cầm bút liên lạc, mách bảo thêm bằng điện thoại, thư tín, kể cả điện thư. Thành thật cảm ơn.

.

Thứ hai, 17/11/2008, 06:25 (GMT+7)
Sự giống nhau kỳ lạ của hai bài nghiên cứu

.

TT – Ðó là tham luận “Khảo sát văn bản sắc phong thuộc triều đại nhà Nguyễn” của tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng – hiệu trưởng Trường đại học Hồng Bàng tại TP.HCM trong hội thảo “Chúa Nguyễn và vương triều Nguyễn trong lịch sử Việt Nam từ thế kỷ XVI-XIX”, tổ chức tại Thanh Hóa hồi tháng mười vừa qua. Tham luận trên của ông Nguyễn Mạnh Hùng in trong tập kỷ yếu hội thảo, do NXB Thế Giới cấp phép xuất bản vào ngày 9-10-2008 (từ trang 567-569).

.

 Bấm vào link 
.
Một phần nội dung bài tham luận của TS Nguyễn Mạnh Hùng in trong kỷ yếu hội thảo (trái) và một phần nội dung bài viết của tác giả Trần Văn Chánh in trong tạp chí Nghiên Cứu và Phát Triển – Ảnh: Lam Điền
.

Trước đó, vào tháng 3-2008, trên tạp chí Nghiên Cứu Và Phát Triển (Sở Khoa học – công Nghệ Thừa Thiên – Huế), số 1 [66] năm 2008, có đăng bài “Bước đầu khảo sát văn bản các sắc thần ở Việt Nam” của tác giả Trần Văn Chánh (trang 54-58). Ông Trần Văn Chánh là chuyên gia Hán ngữ tại TP.HCM, tác giả các bộ sách: Từ điển Hán Việt – Hán ngữ cổ đại và hiện đại, Ngữ pháp Hán ngữ cổ và hiện đại, Toàn thư tự học chữ Hán… So sánh tham luận của ông Hùng và bài báo của ông Chánh, có thể thấy hai văn bản giống nhau đến lạ kỳ. Thậm chí có nhiều đoạn giống đến từng câu từng chữ, như một sự cắt dán. Ở tham luận của ông Hùng, có thêm bốn dòng đầu giới thiệu “qua bộ sưu tập gồm 642 sắc phong của các triều đại nhà Nguyễn – kéo dài từ các triều vua Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Ðức và đặc biệt là Thành Thái, chúng tôi đã phân loại về mặt văn bản và biên dịch để có thể chú giải về mặt lịch sử văn hóa VN trong giai đoạn cận hiện đại”; phần tiếp theo giống y như bài báo của ông Chánh, kể cả tên các tiểu đề mục, cách phân đoạn bố cục và những đoạn định nghĩa, bình luận… (ảnh). Bài tham luận của ông Hùng chỉ khác bài viết của ông Chánh ở chỗ: không có các chữ Hán nguyên văn để chú thích, và không có một đoạn phân tích các cụm từ chuyên môn trong bản sắc phong. Và nữa, trong bài viết của ông Trần Văn Chánh có dẫn chứng một bản sắc phong niên hiệu Thành Thái nguyên niên ban cho xã Lỗ Hà, huyện Nam Xương, tỉnh Hà Nội, thì trong tham luận của ông Nguyễn Mạnh Hùng cũng dẫn và biên dịch đúng bản sắc phong này. Ðằng sau sự giống nhau kỳ lạ của hai bài nghiên cứu này là chuyện gì? Chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ và thông tin đến bạn đọc trong số báo sau.

LAM ĐIỀN

Nguồn: Tuổi Trẻ trực tuyến (online), 17/11/2008, 06:25 (GMT+7)
________________________

WebTgTXA. trân trọng mời xem lại:
NỖI LO ÂU THỜI @ VÀ “LIỀU MẠNG” LIÊN THÔNG TOÀN CẦU:
http://tranxuanan.writer.2.googlepages.com/…
Trả lời người đọc về vấn đề bản quyền nói chung (WebTgTXA.):
https://txawriter.wordpress.com/category/…ban-quyen/ (lưu ý các lời bàn luận [comments])
Trại sáng tác, trại nghiên cứu (Thanh Niên trực tuyến):
https://txawriter.wordpress.com/category/…trai-sang-tac… (lưu ý các lời bàn luận [comments])
Khẳng định quyền sở hữu trí tuệ và quyền xuất bản tác phẩm:
http://tranxuanan.writer.googlepages.com/banquyen

Advertisements

14 phản hồi to “Tac quyen: Tran Van Chanh, Nguyen Manh Hung”

  1. txawriter said

    VÌ LÍ DO KĨ THUẬT WEB, VUI LÒNG TẠM XEM CÁC BÀI QUAN TRỌNG NỐI TIẾP BÀI VIẾT CỦA NHÀ BÁO LAM ĐIỀN (17-11-08), Ở KHUNG DÀNH RIÊNG CHO NHỮNG LỜI BÀN LUẬN:

    Thứ Ba, 18/11/2008, 07:48 (GMT+7)
    Sự giống nhau kỳ lạ của hai bài nghiên cứu:
    Chưa có câu trả lời cuối cùng

    TT – Tìm hiểu câu chuyện đằng sau “Sự giống nhau kỳ lạ của hai bài nghiên cứu” (Tuổi Trẻ ngày 17-11-2008), Tuổi Trẻ đã chủ động tìm gặp hai người trong cuộc: tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng – tác giả của tham luận Khảo sát văn bản sắc phong thuộc triều đại nhà Nguyễn và chuyên gia Hán ngữ Trần Văn Chánh – tác giả bài báo Bước đầu khảo sát văn bản các sắc thần ở VN.

    Cả ông Hùng và ông Chánh đều khẳng định tác phẩm đã in là của mình. Để rộng đường dư luận, chúng tôi đăng nguyên văn ý kiến phản hồi của hai ông.

    Tôi có đưa anh Chánh bài viết tay nhờ góp ý

    1. Khi tôi là sinh viên Sài Gòn trước năm 1975, tôi có sưu tập nhiều tư liệu cổ, trong đó có một khối lượng sắc thần của miền Bắc.

    Tôi đã đọc, phiên âm và phân loại theo từng triều đại. Sau 1975 – mặc dù công tác – tôi vẫn đam mê đọc sách. Cách nay khoảng mười năm, tôi có đưa một phần sắc phong ra Hà Nội, do báo Lao Động đứng ra để nhờ các học giả tại đây đọc và chú giải về mặt văn hóa. Và tôi có đưa bài viết tay của tôi cho anh Chánh để đọc, xem xét và bổ sung ý kiến để giúp tôi hoàn chỉnh kiến thức. Anh Chánh đã góp công cho tôi và đánh ra làm hai bản để cho tôi công bố. Tôi đã công bố trên tạp chí Xưa & Nay và trên một số báo chí cách nay đã năm ba năm. Anh Chánh còn giữ lại một bản.

    Việc công bố là bản nhận xét sơ bộ và tôi sẽ còn đi sâu về mặt lịch sử văn hóa khi tôi tổng hợp thêm các sắc phong và chiếu chỉ mà tôi còn lưu trữ. Nhưng đến nay, tôi chưa công bố thêm, nhân cuộc hội thảo tại Thanh Hóa, tôi có đưa bài viết cũ của Xưa & Nay (*) để góp phần tìm hiểu về triều đại Nguyễn mới đây.

    2. Về sắc phong và chiếu chỉ triều Nguyễn, tôi đã tiếp xúc phái đoàn Nhật để họ có dịp đối chiếu, so sánh với các triều đại Nhật Bản, Trung Quốc và về cấu tạo giấy dó.

    Tôi đã phát biểu về sự hiểu biết của riêng mình, nhìn chung, tôi đã công bố trên cơ sở kiến thức của nhiều nhà nghiên cứu, đặc biệt nội dung đã được công bố trong phạm vi hạn chế của báo Lao Động mà tôi không còn lưu giữ.

    3. Cách nay hơn mười năm, tôi có quen anh Chánh được giới thiệu là nhà nghiên cứu chữ Hán khi anh vừa từ vùng quê lên thành thị. Tôi đã có ý đưa tài liệu của tôi và bản viết để anh giúp góp ý và đánh máy. Đây là cách tôi giúp đỡ một phần cuộc sống của anh khi anh chưa ổn định và tôi có giúp cung cấp nhiều tư liệu (đặc biệt là bộ sưu tập Kiều) và góp ý với anh về phương pháp nghiên cứu, chú giải như là một phần kiến thức của tôi để anh tự biên khảo độc lập.

    Trên đây là lời viết chính thức mà tôi nhớ lại. Xin gửi lời chào trân trọng.

    NGUYỄN MẠNH HÙNG

    ——

    (*) Bài viết trên tạp chí Xưa & Nay (2003) mang tên “Khảo sát văn bản các sắc thần VN”, còn bài tham luận trong hội thảo mang tên “Khảo sát văn bản sắc phong thuộc triều đại nhà Nguyễn” và có thêm bốn dòng nói về bộ sưu tập gồm 642 sắc phong như Tuổi Trẻ đã đưa trước đó (chú thích của tòa soạn).

    Nguồn: Tuổi Trẻ trực tuyến (online), 18/11/2008, 07:48 (GMT+7)
    ___________________

    Bài này đúng là tôi viết…

    Khoảng năm 1996, ông Nguyễn Mạnh Hùng có nhờ tôi dịch khoảng 150 bản sắc thần vì lúc đó tôi đang rảnh việc, vả lại việc dịch các bản cũng thuộc loại kiến thức Hán ngữ bình thường. Tôi hoàn thành việc dịch trong khoảng hơn một tuần. Ông Hùng đề nghị tôi viết một bài tổng kết số tư liệu đó để lưu lại làm cơ sở nghiên cứu. Tôi đánh máy làm hai bản, đưa cho ông Hùng một bản và giữ lại một bản, lâu quá rồi cũng quên.

    Mãi đến cuối năm 2007, một người bạn là đại diện tạp chí Nghiên Cứu Và Phát Triển ở Huế vào thăm, muốn tìm bài thể loại khảo cứu để đăng báo. Tôi nhớ lại bản tổng khảo các sắc thần khi xưa, kẹp trong một quyển sách cũ, rất thô sơ và đơn giản nhưng có thể bổ ích, nên đem ra đưa cho người bạn này. Sau đó, bài đăng trên tạp chí Nghiên Cứu Và Phát Triển số 1 năm 2008. Bài này đúng là tôi viết, nhưng chỉ có tính cách chấp bút dựa trên sự bàn luận chung và trên cơ sở những tư liệu là các bản sắc thần do ông Nguyễn Mạnh Hùng có công sưu tập được.

    Tôi vẫn luôn quý ông Hùng cái khoản công phu sưu tập những tư liệu về các vấn đề văn hóa, không phải ai cũng làm được và có tâm chí như ông. Tôi thật tình nghĩ ông Nguyễn Mạnh Hùng hoàn toàn có quyền sử dụng tài liệu này như một tài liệu tham khảo, khi cần thì phát triển thêm cho đạt giá trị của một bài tham luận về khoa học lịch sử.

    Tôi đâu có dè hơn 10 năm sau có một hội thảo như hội thảo về vương triều Nguyễn, mà người ta đăng lại tài liệu đó. Xét cho cùng, tôi nhận thấy ông Nguyễn Mạnh Hùng không có động cơ gì xấu, chẳng qua anh quá bận việc và ít có thời gian để theo dõi các sách báo, như anh vẫn thường than thở với tôi.

    TRẦN VĂN CHÁNH

    Nguồn: Tuổi Trẻ trực tuyến (online), 18/11/2008, 07:48 (GMT+7)

    Ý kiến bạn đọc:
    Phải đảm bảo “tinh thần khoa học”

    LTS: Hàng chục email bạn đọc đã gửi về tòa soạn bày tỏ nỗi bất bình trước “sự giống nhau kỳ lạ” này cũng như những trường hợp “cầm nhầm” khác.

    Tuổi Trẻ trích đăng:

    Từ lâu, tôi thật sự rất bức xúc với việc sử dụng ý tưởng của người khác, thậm chí sao y bản chính trong nghiên cứu khoa học mà không hề ghi chú nguồn tài liệu tham khảo. Vì vậy, tôi rất hoan nghênh quý báo đã phát hiện và đưa ra ánh sáng những vụ “cầm nhầm” như thế này.

    Điều trái khoáy là hiện tượng sao y bản chính trong các công trình khoa học, nhưng điều vô cùng ngạc nhiên là thái độ thản nhiên đến thờ ơ, “coi như không có” của nhiều “nhà khoa học” có học hàm học vị cao trong xã hội.

    Một lần, tôi tình cờ tham dự với tư cách khán giả “có quan tâm” một buổi nghiệm thu công trình nghiên cứu khoa học cấp bộ của một vị tiến sĩ chủ nhiệm tại một trường đại học có tầm cỡ ở TP.HCM. Một thành viên của hội đồng khoa học đã phát hiện và trình ra bằng chứng công trình có những đoạn y hệt sách và bài tham luận của mình tại một hội thảo trước đó ít năm.

    Vị tiến sĩ chủ nhiệm đề tài lý giải rằng: đoạn giống bài tham luận được nhóm đề tài lấy trên website Wikipedia mà trang này là sở hữu công cộng nên không vi phạm bản quyền ai cả [*], mặc dù bài tham luận đó Wikipedia đăng tải ở mục “tham luận” và có ghi nguồn và tác giả rất rõ ràng (Wikipedia luôn khuyến khích ghi rõ nguồn để tăng giá trị của thông tin). Đoạn được xem là giống sách thì được vị chủ nhiệm giải thích rằng không hề biết quyển sách đó mà chỉ lấy từ khóa luận của một học viên mà vị đó là giáo viên hướng dẫn (nhưng ngay cả tên của quyển khóa luận đó cũng không có trong danh mục tài liệu tham khảo).

    Điều đáng ngạc nhiên là sau đó đề tài vẫn được nghiệm thu với đa số điểm giỏi (trên 90 điểm). Té ra các vị thành viên khác của hội đồng khoa học đã không coi vấn đề “sao y bản chính” đó là quan trọng(!).

    Thiết nghĩ cần phải có những giải pháp căn cơ có thể chấn chỉnh vấn đề này để nghiên cứu khoa học phải đảm bảo được tinh thần khoa học.

    NGUYỄN THANH HẢI (Q.Tân Bình, TP.HCM)

    Nguồn: Tuổi Trẻ trực tuyến (online), 18/11/2008, 07:48 (GMT+7)

    ___________________

    Ghi chú của WebTgTXA.: [*] ???!!!??? Phải chăng cách hiểu về bản quyền của Wikipedia là cách hiểu của “cá mập”, “bạch tuộc” ???!!!??? Công trình tập thể vẫn phải có danh tính hoặc bút hiệu chính thức của các thành viên. Như thế mới đúng.

  2. txawriter said

    Ghi chú của WebTgTXA.: [*] ???!!!??? Phải chăng cách hiểu về bản quyền của Wikipedia là cách hiểu của “cá mập”, “bạch tuộc” ???!!!??? Công trình tập thể (cho dù chỉ 2 người) vẫn phải có danh tính hoặc bút hiệu chính thức của các thành viên. Như thế mới đúng.

  3. txawriter said

    Ý KIẾN & THÔNG TIN PHẢN HỒI

    Xin gửi đến Tòa soạn Tuổi Trẻ và các tòa soạn khác.

    Riêng đối với WebTgTXA., về việc góp phần truyền tải thông tin trên từ Tuổi Trẻ trực tuyến [online]:

    1) Xin vui lòng điện thoại, gửi thư qua bưu điện hay điện thư (e-mail): tranxuanan.writer@gmail.com ; tranxuanan_vn@yahoo.com

    2) Nếu các báo chí không đăng ý kiến & thông tin phản hồi của quý vị liên quan hoặc có quan tâm, vui lòng tạo điểm mạng vi tính (weblog) riêng hoặc tự đăng ở các diễn đàn vi tính mở, đồng thời điện thoại, gửi thư, điện thư thông báo. Mặt khác, quý người đọc và WebTgTXA. sẽ truy cập “Google tìm kiếm” với các từ khóa: “Nguyễn Mạnh Hùng” “Trần Văn Chánh” (xem ở khung bài “Vũ Hoàng, Lê Minh: Tác quyền”).

    Trân trọng,
    WebTgTXA.

  4. txawriter said

    VỤ 2 NHẠC SĨ “VŨ HOÀNG – LÊ MINH” VÀ VỤ 2 NHÀ NGHIÊN CỨU “NGUYỄN MẠNH HÙNG – TRẦN VĂN CHÁNH”, WEBTGTXA. CHỈ GÓP PHẦN TRUYỀN TẢI THÔNG TIN; NGOÀI RA, KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG CŨNG NHƯ THẨM QUYỀN ĐƯA RA KẾT LUẬN CÓ TÍNH PHÁP LÍ.

    WEBTGTXA. XIN NGỪNG VIỆC THÔNG TIN TIẾP THEO. KÍNH MỜI QUÝ NGƯỜI ĐỌC TÌM XEM THÊM THÔNG TIN MỚI (NẾU CÓ) TRÊN BÁO CHÍ IN GIẤY, TRỰC TUYẾN (ONLINE), VÀ QUA GOOGLE SEARCH…

    (22-11 HB8).

  5. txawriter said

    Ý KIẾN NGƯỜI ĐỌC:

    ”TP.HCM, ngày 24-11-2008

    Kính gửi WebTgTXA.,

    Tôi không đề cập đến 2 vụ “Vũ Hoàng – Lê Minh”, “Nguyễn Mạnh Hùng – Trần Văn Chánh”. Nhưng qua 2 vụ này và qua lời bàn gần đây nhất của WebTgTXA. (22-11-08), tôi muốn nói ở bình diện chung, cho mọi trường hợp.

    WebTgTXA. viết rằng:

    VỤ 2 NHẠC SĨ “VŨ HOÀNG – LÊ MINH” VÀ VỤ 2 NHÀ NGHIÊN CỨU “NGUYỄN MẠNH HÙNG – TRẦN VĂN CHÁNH”, WEBTGTXA. CHỈ GÓP PHẦN TRUYỀN TẢI THÔNG TIN; NGOÀI RA, KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG (CHỨC NĂNG, ĐIỀU KIỆN, NGHIỆP VỤ ĐIỀU TRA) CŨNG NHƯ THẨM QUYỀN ĐƯA RA KẾT LUẬN CÓ TÍNH PHÁP LÍ.

    WEBTGTXA. XIN NGỪNG VIỆC THÔNG TIN TIẾP THEO. KÍNH MỜI QUÝ NGƯỜI ĐỌC TÌM XEM THÊM THÔNG TIN MỚI (NẾU CÓ) TRÊN BÁO CHÍ IN GIẤY, TRỰC TUYẾN (ONLINE), VÀ QUA GOOGLE SEARCH…

    (22-11 HB8).

    Tôi nhận thấy WebTgTXA. cần viết rõ hơn:

    1) Báo chí ngành Công an và các loại báo chí ngoài ngành này không được nhiều người tin tưởng, mặc dù Công an và một số trong giới phóng viên có nghiệp vụ điều tra. Sở dĩ như vậy là bởi Công an, báo chí nói chung, bên cạnh mặt tích cực, cũng đã gây ra nhiều oan khốc.

    2) Tôi đề nghị nên đưa ra tòa án xét xử một cách công khai và dân chủ, có sự quan sát của phóng viên nước ngoài. Bị cáo có thể phản cung trước tòa, lại có quyền kháng án.

    3) Nên tham khảo ý kiến nhiều người trên các website, weblog, kể cả báo chí nước ngoài, trong đó có tiếng nói của những nhân chứng, người quen biết, bạn bè, thân nhân của người bị gây hại cũng như của người bị kết tội đạo văn (có thể nhằm mục đích như WebTgTXA. đã có lần trình bày: nhằm vô hiệu hóa người cầm bút). Những thông tin đó có thể tìm kiếm, chắt lọc trên các trang TÌM KIẾM của Google, Yahoo, MSN…

    Không có gì bằng DÂN CHỦ, CÔNG KHAI, BÌNH ĐẲNG, KHOA HỌC, MINH BẠCH.

    Chào WebTgTXA.
    Nguyễn Hồng (Tân Bình, TP.HCM).

  6. txawriter said

    Ý KIẾN NGƯỜI ĐỌC:

    “… Tôi bổ sung: Việc hai vị Hương Trà, Đỗ Lai Thúy đạo chích văn (thơ, lí luận – phê bình), quá rõ rồi. Hãy vào các trang Tìm kiếm…”.

    (Nguyễn Hồng – Q.Tân Bình, TP.HCM)

  7. txawriter said

    VÀI DÒNG GHI LẠI:

    Cách đây hơn 10 năm, “đèn pha” trên báo chí đã quét vụ Hương Trà “thuổng” thơ của các nhà thơ “Sài Gòn cũ” (Miền Nam VN. trước 1975). Bấy giờ, rất nhiều bạn bè làm thơ của tôi rất kinh ngạc. Tôi cũng cảm thấy đây là một vụ việc rất đáng kinh ngạc, và ngờ rằng Hương Trà bị “mua”. Vì tiền bạc làm lóa mắt, nên cô nàng này đã bán danh dự của mình để làm sang cho những nhà thơ “Sài Gòn cũ” . Nói rõ ra, như thế là Hương Trà chấp nhận tạo “xì-căng-đan” để phục hồi, tôn vinh các nhà thơ ấy.

    Theo tôi, thơ hay, nếu quả thật như vây, thì vẫn là thơ hay, sau khi đã trôi qua những “ầm ào bão táp cách mạng”. Và nếu cần, thì đấu tranh một cách trí thức. Việc gì lại cố tình “phục hồi giá trị” một cách hạ cấp, thủ đoạn như thế!

    Kẻ “mua” Hương Trà đáng trách; Hương Trà chịu “bán danh dự” lại càng đáng trách. Mới nhìn là vậy. Nghĩ cho kĩ, Hương Trà chỉ là một cô nàng còn vô danh, tài cán không đáng kể, còn những ai “mua” Hương Trà hẳn không vô danh chút nào, vì họ vốn là những thi sĩ tên tuổi. Nghĩ cho kĩ thêm một chút nữa, tôi cũng không thể tin các thi sĩ “Sài Gòn cũ” lại tầm thường, thủ đoạn như thế (họ thừa sức để đấu tranh một cách trí thức), mà thủ phạm tung tiền ra “mua” Hương Trà chính là thế lực thuộc chính quyền cũ hay tôn giáo vốn rất uy thế, từng khuynh loát ở Miền Nam cũ.

    Tôi viết những dòng này, và ý thức rõ rằng: Hương Trà hiện đang sống tại TP.HCM.. Tôi tin rằng thế nào Hương Trà cũng đọc được. Và các thi sĩ Miền Nam cũ hiện đa số vẫn còn sống, sáng tác tại hải ngoại hay trong nước. Tôi cũng tin thế nào quý thi sĩ ấy cũng đọc được. Các thế lực kia cũng vậy.

    Xin được chỉ giáo.

    WebTgTXA.
    ( 24-11 HB8 )

  8. txawriter said

    Ý KIẾN THẮC MẮC:

    Kính gửi WebTgTXA.,

    WebTgTXA. viết: “Kẻ “mua” Hương Trà đáng trách; Hương Trà chịu “bán danh dự” lại càng đáng trách. Mới nhìn là vậy. Nghĩ cho kĩ, Hương Trà chỉ là một cô nàng còn vô danh, tài cán không đáng kể, còn những ai “mua” Hương Trà hẳn không vô danh chút nào, vì họ vốn là những thi sĩ tên tuổi”. Phải chăng WebTgTXA. muốn nói: “Mua” những kẻ vô danh, bất tài, nhân cách kém như Hương Trà thì không có tác dụng lớn. Phải “mua” những người có học hàm , học vị hay đã có tên tuổi ít nhiều cỡ như Đỗ Lai Thúy, “tiếng vang” mới to và tác dụng mới rộng khắp?

    Ngô Phận
    (Bình Chánh, TP.HCM)

  9. txawriter said

    WEBTGTXA.:

    WebTgTXA. không muốn đụng chạm đến những người như Hương Trà, vì có thể rơi vào trường hợp “công xúc tu sỉ” (làm xấu hổ người khác một cách công khai), có nghĩa là đã vi phạm pháp luật; và càng không nên đụng chạm đến, còn bởi một lẽ khác, cô nàng này vốn đã bị báo chí, cư dân mạng toàn cầu ghi nhận là “bẩn” về nhân cách đạo đức (thể hiện qua ngôn ngữ, hình ảnh trên weblog). Nhưng vụ Hương Trà cũng như vụ Đỗ Lai Thúy, rồi 2 vụ mới đây (Lê Minh – Vũ Hoàng, Nguyễn Mạnh Hùng – Trần Văn Chánh) là những vụ điển hình cho thói đạo chích văn chương, nghiên cứu, đã bị nhiều tờ báo giấy, báo điện tử vạch trần, lên án nhằm mục đích ngăn chận tệ nạn ấy. Do đó, tôi nghĩ rằng, bàn đến các người thật việc thật kể trên, cũng không vượt giới hạn luật pháp cho phép.

    Tuy vậy, cũng chỉ xin có vài ý cuối cùng của WebTgTXA. về thói đạo chích văn chương, nghiên cứu:

    1) Ăn cắp, ăn trộm sản phẩm văn nghệ, học thuật (kể cả hội họa, âm nhạc) là một hành vi ngu ngốc nhất, bởi văn nghệ, học thuật là những sản phẩm trí tuệ luôn luôn được xuất hiện công khai rộng khắp trên sách báo, do đó trước sau gì cũng bại lộ. Biết là sớm muộn cũng bị bại lộ mà vẫn đạo chích như thế, không ngu ngốc nhất thì còn gọi là gì!

    2) Nói chung, trong giới cầm bút, vì tính chất công khai, sản phẩm văn nghệ, học thuật lại gắn liền với danh tính như vậy, nên thói đạo chích rất ít so với các ngành nghề khác.

    3) Thói thường, người ta chỉ đạo chích văn nghệ, học thuật để viết thư tán gái (thời báo chí còn ít phổ biến) hoặc để làm tập làm văn, làm luận văn, luận án tốt nghiệp (những luận văn, luận án này chắc chắn không dám in thành sách hay đăng báo), chứ không ai ngu dại gì xây dựng sự nghiệp, tạo nên tên tuổi bằng cách đạo chích văn nghệ, học thuật.

    4) Có một nguy cơ đáng sợ: bị đánh cắp bản thảo khi chưa công bố hoặc công bố trong điều kiện không có người làm chứng.

    5) Một nguy cơ đáng lo âu khác: bị đạo chích một cách tinh vi, thường được gọi là “xào”, “luộc”, tức là ăn cắp kiểu lấy ý, lấy tứ, nhào nặn lại, chế biến lại.

    6) Một nguy cơ thứ ba, nguy cơ này về thực chất là “tình ngay lí gian”: ảnh hưởng vô thức (thường là một câu, vài chữ, vài ý; không thể có trường hợp sao y nguyên văn trọn đoạn, trọn trang, càng không thể có đúng y nguyên văn trọn bài, trọn chương, trọn cuốn…).

    WebTgTXA. có nói vụ Hương Trà là trường hợp đáng kinh ngạc vì cô nàng đạo chích văn thơ khá phổ biến của những người nổi tiếng ở Miền Nam trước 1975, hiện còn sống, và rất nhiều người đọc còn sống. Do lòng háo danh ư? Làm sao không bị phát hiện, và thế nào cũng bị nhục. Thế thì làm sao có danh! Một người muốn gầy tạo sự nghiệp văn chương mà khởi đầu như thế thì ai tín nhiệm nữa! Không thể nào khác hơn, nếu không “chẩn bệnh” là cô nàng này mắc bệnh tâm lí, dạng “bệnh nhân” muốn “lưu xú vạn niên” (thuở xưa, đã từng có người rất bệnh hoạn quan niệm rằng “không ‘lưu phương thiên cổ’ thì cũng phải ‘lưu xú vạn niên'”, không lưu lại cho nghìn thuở tiếng thơm thì cũng nên lưu lại tiếng thối cho vạn năm, để chứng tỏ ‘ta tồn tại’). Nếu không thuộc trường hợp bệnh lí này, Hương Trà hẳn bị “mua” và chịu “bán nhân phẩm, danh dự”, vì TIỀN BẠC.

    WebTgTXA. suy luận trên cơ sở 5 ý trên (1-5) về thói đạo chích văn nghệ, học thuật. Hương Trà không thuộc trường hợp như ở ý thứ 6.

    Tôi cũng tin rằng Hương Trà thừa nghị lực vượt thắng chính mình, hướng tới tương lai.

    Đây là lần cuối cùng, WebTgTXA. góp phần bàn về vấn đề tác quyền, thói đạo chích văn nghệ, học thuật. WebTgTXA. xin được chấm dứt.

    Trân trọng,
    WebTgTXA.
    ( 27-11 HB8 )

  10. txawriter said

    PHẢN HỒI:

    “Thói thường, người ta chỉ đạo chích văn nghệ, học thuật để … … để viết tập làm văn, luận văn, luận án tốt nghiệp (những luận văn, luận án này chắc chắn không dám in thành sách hay đăng báo), chứ không ai ngu dại gì xây dựng sự nghiệp, tạo nên tên tuổi bằng cách đạo chích văn nghệ, học thuật”.

    HỌC SINH, SINH VIÊN NÀO NHƯ VẬY, KHÔNG SỢ BỊ ĐUỔI HỌC, THU HỒI BẰNG CẤP À?

    NBG. (Đắk Lắk)

  11. txawriter said

    GIẢI PHÁP CHO TRƯỜNG HỢP ẢNH HƯỞNG VÔ THỨC:

    Khi tự phát hiện hay được người khác chỉ ra những câu chữ (gồm cả hình ảnh ngôn từ…), ý tưởng nào đó trong một bài thơ, một truyện ngắn, một tiểu thuyết hoặc một công trình nghiên cứu bị rơi vào trường hợp ảnh hưởng vô thức (xem lại ở ý 6 ở khung có link:
    https://txawriter.wordpress.com/2008/11/17/trvchanh-ngmhung/#comment-283 ), cần phải tự cắt bỏ, tự sửa chữa hay tự chua thêm xuất xứ.

  12. txawriter said

    Cập nhật ( 29-11 HB8 ):

    WEBTGTXA. KHẲNG ĐỊNH:

    1) Đối với các nhà thơ, nhà nghiên cứu “Sài Gòn cũ”, rất cần được phục hồi các tác phẩm sáng tác, nghiên cứu thực sự có giá trị của họ. Tôi không nói đến bộ phận suy đồi, phản dân tộc. Đó là một yêu cầu chính đáng. Dẫu sao đi nữa, các tác phẩm ấy cũng thuộc về nền văn nghệ – học thuật Việt Nam. WebTgTXA. luôn khẳng định như vậy. Tuy nhiên, WebTgTXA. cũng luôn phê phán những thủ đoạn phục hồi không trí thức, không minh bạch. Báo chí, đài phát thanh ở nước ngoài luôn luôn có diễn đàn, ngay trong thời Việt Nam chưa “mở cửa”, “đổi mới”; hiện nay các tạp chí điện tử, các điểm mạng vi tính toàn cầu rất phổ thông, phổ biến. Và đến nay, cũng có thể đấu tranh yêu cầu được lên tiếng trên các báo chí in giấy tại Việt Nam. Tại sao không đấu tranh trên các diễn đàn ấy? Cần gì phải dở dói những trò thủ đoạn hạ cấp! Không, tôi hoàn toàn không tin các nhà thơ, nhà văn, nhà nghiên cứu “Sài Gòn cũ” lại hạ cấp, thủ đoạn!

    2) Về trường hợp ảnh hưởng vô thức trong lao động sang tạo văn nghệ – học thuật. Thực chất của trường hợp này là “tình ngay lí gian”. Tuy vậy, cũng có người lợi dụng để đạo chích văn nghệ – học thuật, trở thành “tình gian lí gian”. Do đó, các mục vốn có tên như “Quét sân đình”, “Đèn pha”, “Dọn vườn” rất cần mọi người góp tay chỉ ra các trường hợp ảnh hưởng vô thức ấy, và bắt buộc các tác giả rơi vào trường hợp ấy phải tự cắt bỏ, tự sửa chữa hoặc tự chua thêm xuất xứ. Rất cần nghiêm khắc phê phán những tác giả lợi dụng ảnh hưởng vô thức để đạo chích văn nghệ – học thuật.

    WebTgTXA.
    ( 29-11 HB8 )

  13. txawriter said

    WebTgTXA. thành thật xin lỗi quý người đọc vì đã đi quá xa đề mục.

  14. txawriter said

    November 30, 2008 at 6:07 pm e
    Ý KIẾN NGƯỜI ĐỌC: VĂN CHƯƠNG SÙNG NGA, SÙNG TÀU

    Kính gửi WebTgTXA.,

    Rất vui mừng khi WebTgTXA. không đề cập đến (ngụ ý phê phán) loại văn chương, nghiên cứu có khuynh hướng suy đồi, phản dân tộc của Miền Nam Việt Nam trước đây (1954-1975). Tôi càng vui mừng thêm nếu WebTgTXA. phê phán bộ phận văn chương, nghiên cứu sùng Nga, sùng Tàu và cũng phản dân tộc của Miền Bắc Việt Nam trong thời đoạn ấy. WebTgTXA. nên nhớ rằng, ở Miền Nam Việt Nam trước đây, thằng bồi bút nào nịnh Tây, nịnh Mỹ là bị dân đập vỡ mặt ngay, chứ không như ở Miền Bắc bấy giờ đâu. Nhưng phải thừa nhận, về tính chất dâm ô đồi trụy, Miền Nam Việt Nam thuở đó quá trời quá đất; Miền Bắc không có “khoản” này.

    November 30, 2008 at 6:08 pm e

    WebTgTXA. thành thật xin lỗi quý người đọc vì đã đi quá xa đề mục.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: