Chiếc cầu Ý Hệ (cầu Hiền Lương)

người bắn nhau nhưng đâu phải bắn nhau / bắn những ngoại xâm sau lưng nhau đó (thơ Trần Xuân An)

Posts Tagged ‘Chúa Giê-su’

HAI BÀI THƠ VỀ LỄ GIÁNG SINH 2017

Posted by Trần Xuân An trên 28.12.2017

hidden hit counter

 
.
Bài 10
CHÚA GIÊ-SU, NGƯỜI YÊU NƯỚC
Trần Xuân An

Người yêu nước với lòng lành
chết trên thập giá, máu thành mưa rơi

từ đất Chúa ngự lên trời
thế gian hoài mãi cõi đời khổ nhau

cao xanh Chúa vẫn không màu
một trong ngàn vạn bề sâu loài người

sử Việt là Kinh Thánh tôi
chương buồn Thập giá, rõ rồi, xưa xa

ngàn năm truyền thuyết mù sa
sử Do Thái lại sáng loà Giê-su

đích thực Chúa mỗi câu từ
ngoại xâm La Mã thôi hư huyền lời

linh hồn kiếp kiếp nơi nơi
bao người yêu nước thành Trời Đất thiêng.

T.X.A.
sáng 27-12-2017 HB17
.
Tham khảo thêm:
Trích thư của hai linh mục Phạm Bá Trực và Vũ Xuân Kỷ gửi giáo hữu nhân dịp Nô-en 1953, đăng trên báo Nhân Dân số 155, ngày 21-12-1953:
“Hơn 30 năm ở dưới thế, Chúa đã đấu tranh không ngừng chống bọn đế quốc Rô-ma, bọn vua quan Giu-dêu gian ác và bị chúng đóng đanh trên cây thánh giá”… Trong số báo đó, cố chủ tịch Hồ Chí Minh cũng có viết một bài với bút danh C.B., trong mục “Nói mà nghe” với ngôn từ hiện đại, không cụ thể – lịch sử, có nội dung khẳng định Chúa Giê-su là người lao động yêu nước, đại để tương tự như hai linh mục trên (từ ảnh chụp tư liệu của FB. Nhà văn Đặng Thân; nguồn: Thư viện quốc gia Việt Nam; Hồ Chí Minh toàn tập, tập 8, xuất bản lần 3, Nxb. CTQG., 2011, tr.375-376).

ĐÃ CÔNG BỐ TRÊN FACEBOOK:
https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/1981019848838623

https://txawriter.files.wordpress.com/2017/12/hcm_ve-gie-su_noel-1953.jpg

Bài 9
GIÁNG SINH, TRONG TÂM NGƯỜI
CÁI NHÌN MỚI
Trần Xuân An

Tự Đức và đại thần
          khát khao bậc cứu tướng
cứu tướng Việt và cứu chúa Giê-su,
          đâu phải khác chiều
bi kịch là khác cái nhìn,
          cái nhìn khác với giáo dân, cố đạo
một quét ngoại xâm,
          một lật đổ đương triều
.
cố đạo, giáo dân ước ao
          xô sập hay đục ruỗng,
          trơ không Nhà Nguyễn
khẩn cầu cứu chúa,
          từ ngoại bang
nên máu đổ,
          suốt Cần vương, Văn thân, thuở đó
do khác cái nhìn về Trương Định và về Giê-su,
          mà đúng, sai đều tan hoang
.
nếu chung một cái nhìn,
          cái nhìn đúng về Giê-su, đấng cứu chúa
thì làm sao giặc Pháp cướp,
          ta mất nước tan nhà
mong giáo dân chỉnh lại cái nhìn,
          hơn là oán hận thời sát tả
và cả Quốc khánh Ba số Một về sau,
          1963 *, với nhiều nguyên nhân gần, xa
.
Chúa cứu nước,
          mong quét sạch ngoại xâm La Mã
hay thoả hiệp vì quyền lực,
          ngỡ chỉ cứu linh hồn?
sao thần học nghiêng về phản nghịch,
          lỗi nghĩa cùng Chúa?
nên Văn thân sát tả
          đến Quốc gia 63 Sài Gòn
.
giáng sinh,
          hoài niệm về cận sử
không buồn,
          mà nội dung mới
          kinh “Ăn năn tội” xưa xa
giáng sinh trong tâm người:
          cái nhìn đúng về vĩnh hằng Cứu Chúa
về Quốc gia – Cộng hoà một thuở
          dù đã tiêu ma
.
Cứu Chúa Giê-su
          – biểu tượng của khát vọng độc lập
biểu tượng quét sạch ngoại xâm,
          nhưng không thành
còn là biểu tượng tôn giáo của vài tỉ người,
          nên không can dự vào chính trị
không ngự ở nước nào,
          mà chỉ ở cao xanh.

T.X.A.
sáng 25-12-2017 HB17

(*) 1-11-1963: Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn
.
ĐÃ CÔNG BỐ TRÊN FACEBOOK:
https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/1980150678925540
.
https://txawriter.files.wordpress.com/2017/12/hcm_pbtvxk_ve-gie-su_noel-1953.jpg
.

Posted in Không phân loại | Tagged: , , , , , | Leave a Comment »

ĐỨC CHÚA GIÊ-SU ĐÃ BỊ XUYÊN TẠC THẾ NÀO?

Posted by Trần Xuân An trên 13.08.2016

hidden hit counter

 
.
.
CHÚA GIÊ-SU ĐÃ BỊ XUYÊN TẠC THẾ NÀO?
Trần Xuân An

(chú giải cho một bài thơ bốn câu)

— Nguồn ảnh: Google search —

Năm 1994 tôi viết lại một tứ thơ tôi đã ấp ủ, trăn trở từ lâu, thuở còn là học sinh phổ thông, và đã in trong tập “Lặng lẽ ở phố” (Nxb. Trẻ, 1995), tại chùm thơ có nhan đề chung: “Triết nhân đánh thức”:

niềm đau Do Thái chưa phai
nước thiên đàng trong và ngoài mung lung
ngóng ngày phán xử cuối cùng
xê-da giết, giết rồi dùng, lệch sai.

Đó là bài thơ tôi viết về nỗi đau mất nước của dân tộc Do Thái, của Chúa Giê su, dưới vó ngựa của đế quốc La Mã (Rome) cổ đại. Nước thiên đàng được hiểu với hai nghĩa, với sự cố tình, trong tiểu sử Giê-su, như một ẩn dụ hai mặt: Đất nước Do Thái (trên mặt đất) và Nước Trời (trên trời xanh). Ngày phán xử cuối cùng cũng thế. Đó là ngày “mọi người chết đều sống lại để được Thiên Chúa phán xét” theo ý nghĩa siêu hình, tôn giáo, đồng thời cũng là ngày đất nước Do Thái sạch bóng vua quan, quân lính đế quốc La Mã — Do Thái hoàn toàn được độc lập, tự do. Và ở câu thứ tư, “xê-da giết, giết rồi dùng, lệch sai”. Chú giải câu này, khá dài.

Chúa Giê-su bấy giờ (khoảng năm 30 sau Công nguyên) bị đóng đinh với “tội danh”: Người đã tự tuyên bố Người là vua Do Thái, hậu duệ vua Đa-vít, và được nhân dân Do Thái đón rước, tung hô vạn tuế, với ý chí, khát vọng đất nước được cứu rỗi khỏi ách nô lệ của đế quốc La Mã. Nhưng người giương cao ngọn cờ cứu nước ấy đã bị quan quân La Mã đóng đinh trên thập giá (tử hình, như thực dân Pháp đã tử hình Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Thái Học…).

Đến năm 70 sau Công nguyên, đế quốc La Mã quyết định phá hủy đền thờ tại Jerusalem và dân Do Thái bị bán làm nô lệ khắp đế quốc La Mã rộng lớn, tận châu Âu xa xôi. Từ đó, tín đồ của Chúa Giê-su có mặt tại kinh đô của đế quốc La Mã, và ngày càng đông người tin theo.

Hơn hai thế kỉ sau, Constantine, vua đế quốc La Mã thấy tín đồ của Giê-su đã phát triển với số lượng quá lớn, nên rất kinh sợ. Y bèn triệu tập các giáo sĩ lại để chỉnh sửa Kinh Thánh, biến Chúa Giê-su trở thành một người không chống lại đế quốc La Mã mà thỏa hiệp với nó: Giê-su chỉ cứu rỗi theo ý nghĩa siêu hình mà thôi (Đất nước chỉ là cõi tạm, còn Nước Trời mới là cõi vĩnh cửu). Bản thân Constantine cũng trở thành tín đồ, nhưng là một tín đồ có uy quyền nhất đế quốc La Mã. Y sửa chữa Kinh Thánh và biến Kinh Thánh thành công cụ để nô dịch, làm tê liệt ý chí phản kháng tất thảy, từ nhân dân chính quốc đến nhân dân các nước thuộc địa.

Chính ý tưởng Đất nước chỉ là cõi tạm, còn Nước Trời mới là cõi vĩnh cửu này đã bị các giáo sĩ Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Pháp rao giảng cho giáo dân Việt Nam. Và linh mục Hoàng Quỳnh, trong thời đoạn nửa đầu thế kỉ XX, phát biểu: “Thà mất nước, chứ không thà mất Chúa”, với ý nghĩa như vậy. Đó là một ý tưởng chịu nô dịch, rất nguy hại cho đất nước, dân tộc.

Chúa Giê-su trong lịch sử, đã bị La Mã tử hình; sau khi tử hình, La Mã xuyên tạc Giê-su, và xuyên tạc xong, mới sử dụng hình tượng Chúa Giê-su cho mục đích đế quốc, thực dân của La Mã:
“xê-da giết, giết rồi dùng, lệch sai”.

T.X.A.
13-8-2016 (HB16).

Xin xem thêm phim (1959) hay tiểu thuyết Ben Hur, để thấy sự xuyên tạc tư tưởng Chúa Giê-su, khiến những người Do Thái yêu nước, muốn cứu nước đều phải buông gươm, cam chịu sống dưới gót giày đế quốc, thực dân.

.

null

.
.
Đã đăng Facebook:
https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/1741840632756547
.
http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

.
.

Posted in Không phân loại | Tagged: , | Leave a Comment »