Chiếc cầu Ý Hệ (cầu Hiền Lương)

Người bắn nhau nhưng đâu phải bắn nhau, Bắn những ngoại xâm sau lưng nhau đó (TrầnXuânAn)

1953, thơ Chế Lan Viên, Huy Cận, Tố Hữu: Chứng cứ phân hoá Quốc gia – Cộng sản

Posted by Trần Xuân An trên 01.04.2021

hidden hit counter

.


“TRONG CỜ ĐỎ, TÔI THẤY HÌNH THỐNG CHẾ” (C.L.V.)

“STALIN ĐÃ VẠCH TIỀN ĐỒ CHÚNG CON” (H.C.)

Tư liệu: Sùng bái Stalin (chủ nghĩa Stalin)

1) Thơ Chế Lan Viên (1953), Huy Cận (đăng báo 1953) • Nguồn ảnh: FB Nguyễn Quang Lập + Văn Thành Lê, Ngô Vưu (30-03-2021).

Những bài thơ thuộc hệ tư tưởng này (chủ nghĩa Stalin) khiến Chiến thắng Điện Biên Phủ vĩ đại mất giá trị lịch sử trong lịch sử dân tộc! Thật đáng tiếc. Nhưng sự thật lịch sử là thế đó! Thảo nào từ 1947 dân tộc bị phân hoá, một nửa Quốc gia, một nửa Cộng sản! Đau xót thay! (T.X.A.).

2) Phối kiểm: BBC Tiếng Việt đăng lại bài của Vương Trí  Nhàn: 

“… Trước mắt tôi là sưu tập Văn Nghệ số 40 ra 3-1953. Lúc này cơ quan Hội văn nghệ đang đóng ở rừng Việt Bắc. Nhân cái chết của Stalin, tạp chí của Hội ra một số đặc biệt, không chỉ Tố Hữu mà nhiều tác giả khác có bài liên quan tới sự kiện này.

Về thơ: Chế Lan Viên có ”Stalin không chết”, mở đầu bằng mấy câu:

“Stalin mất rồi 

Đồng chí Stalin đã mất! 

Thế giới không cha nặng tiếng thở dài”

Ở đoạn dưới:

“Mẹ hiền ta ơi 

Em bé ta ơi 

Đồng chí Stalin không bao giờ chết

…Triệu triệu mẹ già em dại 

Đều là súng Stalin để lại 

Giữ lấy hòa bình thế giới 

Tiếng nổ ca vang dội thấu mặt trời”

Trước bài “Đời đời nhớ Ông” của Tố Hữu là bài “Nhớ đồng chí Stalin” của Huy Cận. Tiếp đó các bài của Bàn Tài Đoàn, Nông Quốc Chấn.

Xuân Diệu có bài “Thương tiếc Đại nguyên soái Stalin”:

“Nghe tin mất mới thấy lòng quyến luyến 

Từ bao lâu yêu Người tận tủy xương 

Tiếng khóc đây là tất cả can trường 

Thấy Người thật là bát cơm miếng bánh 

Người gắn với chúng con trong vận mệnh”

Về phần văn xuôi: Phan Khôi có bài “Một vị học giả mác-xít thiên tài”. Trước khi viết kỹ về cuốn “Chủ nghĩa Mác và vấn đề ngôn ngữ”, Phan Khôi có đoạn dạo đầu ngắn:

“Đối với cái chết của Đại nguyên soái Stalin, vấn đề đề ra trước mắt những người đang sống là: Chúng ta phải học tập Stalin, học tập đạo đức cách mạng và trí tuệ của ông, được cả càng hay, không thì được phần nào cũng hay phần ấy, đó là một đảm bảo vững chắc cho cuộc thắng lợi của chủ nghĩa xã hội, của Chủ nghĩa tân dân chủ”. 

Lê Đạt thì xuất hiện như một phóng viên, ghi lại không khí một nhà máy trong rừng khi nghe tin Stalin mất. Bài viết khoảng 3.000 chữ này kể chuyện cái chết của Stalin đã gợi lên niềm xúc động to lớn, từ đó đánh thức tinh thần lao động sáng tạo của cả một tập thể công nhân gang thép.

Xin phép mở một dấu ngoặc. Ngoài các bài “Liễu”, “Bài thơ tình ở Hàng Châu”, Tế Hanh còn có bài thơ ngắn sau đây, viết trong đợt thăm Trung Quốc 1962. Tôi vẫn thường nhẩm lại mỗi khi nhớ tới đời sống tinh thần của chúng tôi những năm 1965 về trước:

“Hồ Nam xe chạy không dừng bước 

Dãy núi cao liền dãy núi cao 

Quê hương lãnh tụ mây thêu nắng 

Thấy mặt trời lên nhớ bác Mao”

Tôi muốn thầm nói với Tế Hanh: Anh không việc gì phải xấu hổ cả. Hồi ấy, bao nhiêu người nghĩ thế, chứ đâu phải riêng anh!…” 

(VƯƠNG TRÍ NHÀN, “Để hiểu thêm Tố Hữu”, BBCVIETNAMESE 19 tháng 8 2014)

Văn chương, tư tưởng 1945-1975: 1. Quốc gia: SA ĐOẠ VÀO TÌNH CẢM, TÂM TRẠNG BI ĐÁT. 2. Cộng sản: SA ĐOẠ VÀO CHÍNH TRỊ SÙNG BÁI, NÔ DỊCH (T.X.A.)

=========

Bản Chế Lan Viên đăng trên tạp chí Văn nghệ (3-1953):

STA-LIN KHÔNG CHẾT

Chế Lan Viên

.

Sta-lin mất rồi!

Đồng chí Sta-lin đã mất!

Thế giới không cha nặng tiếng thở dài!

Tin dữ truyền đi,

Nỗi đau xé cắt.

Vạt áo nhân dân thấm đầy nước mắt.

Dao đâm qua triệu triệu tim người.

.

Nhớ bài thơ Nê-ruy-đa cũ

Ca ngợi đêm khuya phòng điện Krem-lin

Vời vợi bóng đèn sáng tỏ,

Có một người đêm khuya không ngủ,

Thức canh cho thế giới hòa bình.

Đồng chí Sta-lin ta đó!

Sta-lin nay không còn nữa!

Vắng vẻ dáng hình lãnh tụ.

Một vầng ráng đỏ

Vĩnh viễn hòa vào xa xanh.

.

Đồng chí Sta-lin ơi!

Đồng chí Sta-lin không bao giờ lại chết.

Đế quốc rồi tuyệt diệt.

Thế giới ta còn nguyên vẹn mặt trời.

.

Anh đội viên sẽ kể:

– Máu của tôi ra nhiều,

Trong đạn lửa, tôi bỗng nghe: “Đồng chí!”

Ngửng mặt lên, nhìn thấy hình Thống chế,

Mắt tôi hoa trong mắt của Mặt trời,

Máu tôi ra nhưng máu lại thêm rồi…

“Xung phong! Giết giết!”

Ai tung tôi, qua bảy từng dây thép,

Sta-lin là tiếng thét,

Sta-lin là bộc lôi

Sta-lin!

Trăm lưỡi mác sáng ngời

Cháy tan vị trí,

Cờ đỏ mọc lên,

Trong cờ đỏ tôi thấy hình Thống chế,

Giai cấp chúng ta quang vinh là thế,

Nhìn chiến công tôi, Thống chế mỉm cười.

.

Mẹ hiền ta ơi! 

Em bé ta ơi!

Đồng chí Sta-lin không bao giờ lại chết!

Cộng sản là mùa xuân

Cuộc đời lên bất tuyệt,

Đảng ta là núi thép.

Mỗi chúng ta là một giọt máu Người,

Chúng ta còn,

Sta-lin còn mãi mãi…

Triệu triệu mẹ già, em dại,

Đều là súng Sta-lin để lại,

Giữ lấy hoà bình thế giới,

Tiếng nổ ca vang dội thấu mặt trời.

.

C.L.V.

Tháng 3-1953

.

Bản do nhà văn Vũ Thị Thường sưu tập:

STALIN SỐNG MÃI

Chế Lan Viên

.

Đồng chí Staline mất rồi

Đồng chí Staline đã mất

Tin dữ truyền đi, nỗi đau xé cắt

Vạt áo nhân dân thấm đầy nước mắt

Dao đâm qua triệu triệu tim người…

.

Nhớ bài thơ Nơ-ruy-đa cũ

Ca ngợi đêm khuya phòng điện Krem-lanh

Vời vợi bóng đèn sáng tỏ

Có một người đêm khuya không ngủ

Thức canh cho thế giới hòa bình

Đồng chí Staline ta đó

Staline nay không còn nữa

Vắng vẻ dáng hình lãnh tụ

Một vầng ráng đỏ

Vĩnh viễn hòa vào xa xanh…

.

Nhớ những người phụ nữ đất Hy

Nguyện cầu van vỉ

“Chúng tôi hy sinh vài năm tuổi trẻ

Cho Staline sống thêm một phút một giờ

Chúng tôi đông, tuổi chất thành thế kỉ

Staline bền vững thiên thu”

Staline ngày nay đã mất

Phụ nữ đất Hy tay ôm lấy mặt

Nỗi đau còn mãi thiên thu…

.

Đồng chí Staline ơi!

Đồng chí Staline không bao giờ lại chết

Đế quốc ra tro

Quân thù tiêu diệt

Thế giới ta còn nguyên vẹn mặt trời

.

Anh đội viên sẽ kể:

“Máu của tôi ra nhiều

Trong đạn lửa, tôi bỗng nghe “Đồng chí”

Ngửng mặt lên, nhìn thấy hình Thống chế

Mắt tôi hoa trong mắt của Mặt trời

Máu tôi ra nhưng máu lại thêm rồi

Xung phong! Giết! Giết!

Ai tung tôi qua bảy từng dây thép

Staline là tiếng thét

Staline là bộc lôi

Staline trăm lưỡi mác sáng ngời

Cháy tan vị trí

Cờ đỏ mọc lên

Trong cờ đỏ tôi thấy hình Thống chế

Giai cấp chúng ta quang vinh là thế

Nhìn chiến công tôi, Thống chế mỉm cười…”

.

Mẹ hiền ta ơi, em bé ta ơi

Đồng chí Staline không bao giờ lại chết

Cộng sản là mùa xuân

Cuộc đời lên bất tuyệt

Đảng ta là núi thép

Mỗi chúng ta là một giọt máu Người

Chúng ta còn

Staline còn mãi mãi

Triệu triệu mẹ già em dại

Đều là súng Staline để lại

Giữ lấy hoà bình thế giới

Tiếng nổ ca vang dội thấu mặt trời

.

C.L.V.

Tháng 3-1953

Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập (Vũ Thị Thường sưu tập và biên soạn), NXB Văn học, 2002

(Nguồn bản vi tính: Thivien. Net)

Bản vi tính trên (theo sưu tập của Vũ Thị Thường) có khác với bản Chế Lan Viên đã in trên báo Văn nghệ số 40, 3-1953, nhưng nội dung cơ bản giống nhau (vui lòng tự đối chiếu hai bản).

.

======

XEM PHIM A-DEC-BAI-DĂNG (1)

NHỚ ĐỒNG CHÍ STA-LIN 

Huy Cận

.

Xem phim A-dec-bai-dăng,

Quê hương phồn thịnh muôn vàn tốt tươi.

Dầu phun tự đáy biển khơi,

Lúa, bông đến tận chân trời bao la.

Mặt con người thắm như hoa,

Quê hương xã hội đây là thần tiên.

Sta-lin! đồng chí Sta-lin!

Tên Người đồng vọng khắp miền Ba-cu.

Tên Người hoa nở bốn mùa,

Tên Người ríu rít giọng đùa trẻ con.

Tên Người khắp nước, khắp non,

Sta-lin bất diệt! Người còn sống đây,

Sống cùng dân, sống hàng ngày,

Mến yêu, làm lụng, đắp xây cuộc đời.

Người đi, Người dặn đủ lời,

Chúng con thề quyết theo Người tiến lên.

Mai đây độc lập vững bền,

Bước theo anh chị khắp miền Liên-xô,

Người ngườii hạnh phúc, tự do.

Sta-lin đã vạch tiền đồ chúng con.

.

H.C.

………..

(1) Phim Liên xô giới thiệu nước Cộng hòa Xô-viết A-déc-bai-dăng trong Liên bang Xô-viết.

(Báo Văn nghệ, số 40, tháng 3-1953).

Gõ vi tính theo bản chụp Văn Thành Lê đăng ở phần bàn luận tại FB Nguyễn Quang Lập, 30-03-2021. Nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân có đối chiếu xác nhận giúp và cung cấp thêm chú thích như trên.

=======

Văn chương, tư tưởng 1945-1975: 

1. Quốc gia: SA ĐOẠ VÀO TÌNH CẢM, TÂM TRẠNG BI ĐÁT. 

2. Cộng sản: SA ĐOẠ VÀO CHÍNH TRỊ SÙNG BÁI, NÔ DỊCH

(T.X.A.)

=======

ĐỜI ĐỜI NHỚ ÔNG

Tố Hữu

.

Bữa trước mẹ cho con xem ảnh:

Ông Xta-lin bên cạnh nhi đồng

Áo Ông trắng giữa mây hồng

Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười…

.

Trên đồng xanh mênh mông

Ông đứng với em nhỏ

Cổ em quàng khăn đỏ

Một niềm tin

Hướng tương lai, hai ông cháu cùng nhìn.

.

Xta-lin!

Yêu biết mấy, nghe con tập nói

Tiếng con thơ gọi Xta-lin! *

Mồm con thơm sữa xinh xinh

Như con chim của hoà bình trắng trong…

.

Đêm qua, loa gọi ngoài đồng

Tiếng loa xé ruột, xé lòng biết bao!

Làng trên xóm dưới xôn xao

Ông sao sáng nhất trời cao băng rồi!

Xta-lin ơi!

Hỡi ôi Ông mất, đất trời có không?

Thương cha, thương mẹ, thương chồng

Thương mình thương một, thương Ông thương mười.

Yêu con, yêu nước, yêu đời

Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu…

.

Ngày xưa khô héo quạnh hiu

Có Người mới có ít nhiều vui tươi.

Ngày xưa đói rách tơi bời

Bây giờ mới có được nồi cơm no.

.

Ngày xưa cùm kẹp dày vò

Có Người mới có tự do tháng ngày.

Ngày mai, dân có ruộng cày

Ngày mai độc lập, ơn này nhớ ai?

.

Ơn này, nhớ để hai vai

Một vai ơn Bác, một vai ơn Người.

Con còn bé dại con ơi

Mai sau con nhé, trọn đời nhớ Ông!

.

Thương Ông, mẹ nguyện trong lòng

Yêu làng yêu nước yêu chồng, yêu con.

Ông dù đã khuất không còn

Chân Ông còn mãi dấu son trên đường…

.

Trên đường quê sáng tinh sương

Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng

Ngàn tay trắng những băng tang

Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.

.

T.H.

5-1953

Nguồn: Tố Hữu, Việt Bắc, NXB Văn học, 1962.

Nguồn bản vi tính “Đời đời nhớ Ông”: Thivien. Net

………..

(*) Bản cũ, câu này là: “Tiếng đầu đời con gọi Xít-ta-lin”. T.X.A. ghi chú.

.

4605C988-F809-46E8-B84B-9029F7EF5261

Xem tư liệu:

Về tệ sùng bái cá nhân và những hậu quả của nó

NIKITA SERGEYEVICH KHRUSHYOV

…………………………………………..

Phạm Ngọc dịch từ tiếng Nga

…………………………………………..

Thứ tư, 25 Tháng 4 2018 22:53

Đăng trên Văn hoá Nghệ An online

…………………………………………..

Sách tư liệu: SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ VIỆT NAM – TRUNG QUỐC 30 NĂM QUA (1949-1979) — Bộ Ngoại giao Việt Nam biên soạn, Nxb. Sự Thật, Hà Nội – 1979:

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

 
%d người thích bài này: