Chiếc cầu Ý Hệ (cầu Hiền Lương)

người bắn nhau nhưng đâu phải bắn nhau / bắn những ngoại xâm sau lưng nhau đó (thơ Trần Xuân An)

Archive for Tháng Bảy 18th, 2017

Vô thần, hữu thần: Tiên đề vô thần luận & phản biện

Posted by Trần Xuân An trên 18.07.2017

hidden hit counter

 
.
Chú giải cho đề mục: Tập thơ 17 + bài 5:
VÔ THẦN & HỮU THẦN
Trần Xuân An

1a) Tiên đề vô thần luận:
Thực chất ĂN là SÁT SANH; thực chất HÔN NHÂN đến nay vẫn còn LOẠN DÂM ở mức độ xã hội chấp nhận.

1b) GIẾT (ăn…) và DÂM (kể cả hôn nhân) là hai phương thức tồn tại căn bản, thiết yếu của sinh vật muôn loài (kể cả loài người).

1c) Như vậy, không thể có Thiên Chúa tạo lập vũ trụ, muôn loài, và Thiên Chúa không cứu rỗi được nên không có Thiên Chúa toàn năng.

o0o0o0o

2a) Phản bác tiên đề vô thần luận:
Thần khí vận hành, tạo hoá vũ trụ, muôn loài, chứ không phải Thiên-Chúa-nhân-cách (Personal God – như Jehovah có hình dạng, ngôn ngữ, cảm xúc, trí tuệ y hệt con người trong tư duy Do Thái, thể hiện ở Kinh Thánh).

2b) Trời không phải đấng toàn năng, tạo nên vũ trụ, muôn loài (như Jehovah trong tưởng tượng) mà chỉ là thần khí hiển linh, là quy luật nhân quả.

3b) Có các tôn giáo, tín ngưỡng tin vào Trời với ý niệm như vậy, chứ không phải là Thiên-Chúa-nhân-cách, Thiên-Chúa-nhân-vị (Personal God).

o0o0o0o

3a) Lối thoát của thế gian:
Tôn giáo, tín ngưỡng hay tiến hoá luận, tuỳ sự chọn lựa của mỗi người.

3b) Tôn giáo, tín ngưỡng giải thoát cho mỗi cá nhân. Tiến hoá luận giải thoát cho loài giống (loài người, loài bò sát…).

3c) Chọn lựa tôn giáo, tín ngưỡng hay tiến hoá luận, cũng phải tu thân tích đức để cá nhân, xã hội, loài giống ngày mỗi tốt đẹp hơn (theo quy luật nhân quả).

T.X.A.
15-7-2017 (HB17)
.
Xem thêm tại đây:
https://m. facebook. com/story.php?story_fbid=1907126732894602&id=100007918808885&pnref=story
.

Tư liệu:
TƯ TƯỞNG PHẬT GIÁO
KHÔNG CHẤP NHẬN CÓ THƯỢNG ĐẾ (tức là PHẠM THIÊN, THIÊN CHÚA)

144. Vọng ngữ tham lam thuyết đảo điên,
Kẻ ngu tin tưởng chuyện hư huyền,
Ai người có mắt nhìn toàn cảnh,
Sao chẳng công bình, hỡi Phạm thiên? (*)

145. Nếu quyền vô hạn khắp nơi nơi,
Sao chính tay ban phúc hiếm hoi,
Sao vật ngài sinh đều chịu khổ,
Sao không ban phúc đến muôn loài?

146. Lừa dối ngu si ở khắp nơi,
Tràn đầy hư vọng, chánh chân vơi,
Phạm thiên là vị bất công quá,
Đã tạo thế gian lắm trái sai.

—————-

(*) Phạm Thiên, trong Ấn giáo, chính là Thượng Đế, Thiên Chúa, đấng sáng tạo ra vũ trụ, muôn loài.

.
Xem thêm:
Trích:
“… Để bác bỏ ý tưởng về một thượng đế sáng tạo, các bản kinh đôi khi sử dụng tới lời cầu xin thiết tha thay vì lý luận nghiêm túc. Thí dụ, Kinh Tiền Thân Đức Phật, trong Bhuridatta Jataka (10), đã phản bác niềm tin vào một đấng thượng đế sáng tạo, kẻ làm đầy thế giới những thảm họa và đau khổ:

Ai có mắt cũng thấy những cảnh bệnh hoạn;
Tại sao Phạm Thiên không làm công chính cho tạo vật của ông?
Nếu quyền lực toàn năng của Phạm Thiên vô giới hạn,
Tại sao lại hiếm khi thò tay ra ban ân phước?
Tại sao tất cả tạo vật của Phạm Thiên phải chịu đau khổ?
Tại sao Phạm Thiên không ban hạnh phúc cho tất cả?…”

( trích tại:
http:// phatgiao. org .vn/nghien-cuu/201411/Vuot-tren-ca-chu-Thien-16282/ )

.
Xem lại:
Ba bài thơ về cốt lõi hiện thực và PHẬT, CHÚA, TRỜI, BỤT
.

Posted in Không phân loại | Tagged: , , | 2 Comments »

Ba bài thơ về cốt lõi hiện thực và PHẬT, CHÚA, TRỜI, BỤT

Posted by Trần Xuân An trên 18.07.2017

hidden hit counter

 
.
Ba bài thơ về cốt lõi hiện thực
và PHẬT, CHÚA, TRỜI, BỤT

Tập thơ 17 + bài 3
BẢN SẮC VIỆT
Trần Xuân An

tôi mến Chúa trong thơ tôi
tứ sâu nhất vẫn Ông Trời mênh mang
thơ tôi Phật toả sen vàng
chữ thân nhất vẫn Bụt ngàn xưa sau

bởi thân tôi, gót đến đầu
là truyện cổ, ca dao lâu đời rồi
từ trứng huyền sử xa xôi
đến tôi bản sắc vẫn nòi Việt Nam

cũng từ thời gian, không gian
thần trời, trục đất xoay vần, trần sao
Trời: luật nhân quả, sâu, cao
vừa linh hiển, chẳng lời nào, hư vô

loài người sinh Phật bao giờ
đâu trồng thập giá Chúa khô xác người
cũng là sinh vật đó thôi
đất này Trời Bụt có rồi, trước xa

siêu hình tư biện sa đà
dâm bầy đàn, sát sanh là thế gian!
hướng tâm nhà tộc, đình làng
đường tiến hoá, từ trăm chàng Trứng xưa

trong tôi, rừng – biển, nắng – mưa
Rồng – Tiên hoà hợp ngàn mùa Hùng vương
giữ tín ngưỡng trước muôn phương
Giàng thờ, Trời Bụt thờ thường trong tôi

tâm linh từ thực tại đời
chúng sanh muôn vật vạn thời khổ đau
ăn thịt nhau, loạn dâm nhau
đạo và tiến hoá khởi đầu vậy thôi

tiên đề ấy phủ nhận Trời
nhưng Trời – nhân quả – nói lời nào đâu!
xới lật tiên đề xưa sau
đường tiến hoá, ngẫm Trầu Cau ven đường

miếng trầu đỏ thắm luân thường
tục ăn biểu tượng mà thương muôn loài
tất yếu này hướng tương lai
cùng Trời Bụt tiến hoá dài vạn năm

mình và máu Chúa xa xăm
cũng trùng khổ đế Phật tâm bồ đề
miếng trầu tươi đỏ máu thề
cùng nghĩa đó, để gớm ghê, hướng lành

tôn giáo như gốc sen xanh
cắm sâu vào tận bùn tanh cõi đời
thơ về Chúa, Phật, Bụt, Trời
rễ sâu bi kịch vạn thời chúng sanh

thiên đàng Chúa trên mây xanh
niết bàn Phật khỏi quẩn quanh luân hồi
đường tiến hoá giữa cõi đời
vượt tất yếu với Bụt Trời, vượt thêm.

T.X.A.
22:01 – 23:00, 11-7-2017 HB17

.
https://txawriter.files.wordpress.com/2017/07/chua-jesusphat-thich-ca.jpg
.
Nguồn tranh minh hoạ: daophatngaynay com

Tập thơ 17 + bài 4
TRẦU CAU,
RƯỢU & BÁNH THÁNH
Trần Xuân An

ăn trầu là ăn thịt người
nỗi luân thường cũng đỏ tươi máu thề
nuốt Mình, Máu Chúa, ai nghe
Tứ Diệu đế mãi vọng về chúng sinh.

T.X.A.
13 & 14-7-2017 HB17

Tập thơ 17 + bài 5
Nguồn gốc tôn giáo:
TRẦN GIAN KHỔ ĐAU KHÔNG LỐI THOÁT
VÀ CÁNH CỬA TÔN GIÁO
Trần Xuân An

tôn giáo mông muội, ấu thơ?
từ hồng hoang thực với mơ chập chờn?
khi thành giáo hội vuông tròn
từ đâu? Dấu hỏi không còn treo cao?

nếu quả đất chín ngọt ngào
loài người chẳng thiết nơi nao thiên đàng!
sát sanh, ngay mỗi miếng ăn
ngay truyền giống, muôn loài tràn quần dâm

cái bản năng, cái khổ tâm
dồn loài người xuống ao lầm vực đen
bi thảm muôn đời, thoát lên
chỉ còn tôn giáo! Tâm yên niết bàn

sống, bức thiết là cái ăn
không tuyệt chủng, chúng sinh cần cái dâm
căn bản nhất, nhất trầm luân
chỉ tôn giáo cứu, thoát trần khổ đau!

tôn giáo bắt đầu từ đâu?
thôi thì, tất yếu xưa sau muôn đời!
giết sự sống, ngon miệng thôi
thoát bầy đàn, hạnh phúc rồi. Thế gian!

nhìn xa, tiến hoá, lạc quan…
vạn năm kêu cứu, thầm, vang kinh cầu
tôn giáo từ hiện thực sâu
con đường tiến hoá, trán cau, mỉm cười.

T.X.A.
08 – 09:10, 14-7-2017 (HB17)
.
Xem thêm phần chú giải:
https://txawriter.wordpress.com/2017/07/18/vo-than-huu-than-tien-de-vo-than-luan-phan-bien/
.
Đã công bố trước trên Facebook:
https ://www. facebook. com/tranxuanan.writer/posts/1904902706450338 (bài 3)
https ://www. facebook. com/tranxuanan.writer/posts/1905752069698735 (bài 4)
https ://www. facebook. com/tranxuanan.writer/posts/1906051056335503 (bài 5)
.

Posted in Không phân loại | Tagged: , | 2 Comments »