Chiếc cầu Ý Hệ (cầu Hiền Lương)

người bắn nhau nhưng đâu phải bắn nhau / bắn những ngoại xâm sau lưng nhau đó (thơ Trần Xuân An)

Tập thơ thứ mười bảy (bài 55 đến bài 65) của Trần Xuân An

Posted by Trần Xuân An trên 12.06.2017

hidden hit counter

 
.
Bài 55
THƠ VỀ GIẢI PHÁP TỪ CẦU HIỀN LƯƠNG – BẾN HẢI
Trần Xuân An

bốn mươi hai năm hoà bình, nguyên lành thân xác
bao người lại mang nỗi đau tinh thần
có những tháng ngày vui mừng, quên nhục
đội lãnh tụ ngoại cường, cái nhục vong thân!

mong Đảng tự đưa lãnh tụ Mác, Lênin
ra khỏi Hiến pháp
đồng thời ghi rõ và thật
tự giữ thiêng, đức tin riêng
tôn giáo không được can dự chính quyền
đó là tự trọng dân tộc
thoát vòng nô lệ mất gốc!
thoát hoen ố mắt trời, thập giá, tâm thiền!
đất nước đời đời bình yên

ra thăm cầu Hiền Lương
sắp bước vào Tháng tư Thống nhất
đồng cảm tận cùng nỗi đau
Đức và Cao Ly, mỗi đôi miền chung mạch đất
(Trung Hoa mênh mông, eo biển mênh mông
cũng có thể đảo quốc Đài Loan độc lập)

sông Bến Hải trút lòng ưu uất
nối liền, sao đau hơn phân li!
khát vọng từ vết thương Tổ quốc
giải phóng mọi người khỏi sống đứng như quỳ

xin đi tiếp con đường thống nhất
tự giải phóng Việt Nam thoát đội lên tóc ngoại cường
thương Bến Hải như chiếc khăn đẫm mồ hôi và máu
mỗi bờ giải phóng nạn tuyên truyền trĩu gánh Hiền Lương

xin đừng kể công, nếu trên đầu dân còn lãnh tụ đế quốc
xin đừng gọi ai là nguỵ, bởi ta vốn tay sai
xin đừng nói thống nhất, khi nhân quyền siết chặt…
chiều ấy tôi nghe Hiền Lương, Bến Hải hát về ngày mai

trông mong ngày mai Đảng thoát thai
từ chính gan ruột Đảng
với Tuyên ngôn Ba Đình – ánh sáng
Đảng Việt Nam (*) thuần huyết thống Việt Nam
Cầu Ý Hệ – võng ca dao nam bắc
nghiêng đông nghiêng tây quạt mát –
cầu vồng bốn ngàn năm!
mềm mại mà thẳng tắp
Cầu Ý Hệ – cầu Hiền Lương.

T.X.A.
07:01, 01-04-2017
.
(*) Hồ Chí Minh tuyên bố trước Quốc hội khóa I, kỳ họp thứ hai (28 tháng 10 năm 1946): “Tôi chỉ có một đảng, đảng Việt Nam”.

Bài 56
TRÁI HOÀ BÌNH QUÝ BÁU
Trần Xuân An

trái chín hoà bình nhưng nửa vỡ
mảnh rơi tứ tán, sóng khơi xô
nửa còn lại chát, khát thành ngọt
đau chiến tranh nên quý đến giờ

mắt tuổi học trò ngời lãng mạn
trái hoà bình khuyết vẫn trông đầy
cái nên có với bao điều thật
nửa đã thành thơ, nửa khác đây

xanh lại cây xương, hoa lá máu
trái luôn hao hụt trừ đêm rằm
giới nghiêm, không, hết nằm hầm trú
đủ ngọt hoà bình bốn chục năm

nhưng phải đánh xa, câm mất đảo
trái hoà bình mặn gió xoay tròn
chiến trường Nam đổi hậu phương Bắc
gối súng, hoà bình sẵn nổ giòn

nhân mãn, biển người, giặc thí lính
tràn dân xâm thực, lẫn vào ta
tháng ba mươi tối, rằm hai nửa
thoát nội chiến rồi, vượt cũ xa!

phản chiến, vì ghê máu ruột thịt
ngoại xâm truyền kiếp, đâu gờm tay
hoà bình, khát vọng nguyên bờ cõi
tự cổ mài thơ, trăng khuyết gầy.

T.X.A.
21:10 – 23:25, 05-03-2017 (HB17)

Bài 57
KINH NHẬT TỤNG
VỀ THẬT, TỐT VÀ ĐẸP
Trần Xuân An

lời chuông, tiếng mõ
giọng bút, mắt phim
bảng vang, sáng vở
báo vạch, đài tìm …

đau đời, cứu độ
thảy đều có tim
cái tâm nếu vỡ
nhân loại đuối chìm

ngành ngành vậy đó
soi cả xà lim
thật, tốt, đẹp. Ngộ
trời rộng cánh chim.

T.X.A.
06:12 – 07:23, 12-04-2017 (HB17)

Bài 58
LỚP CHÚNG TA THƯƠNG MẾN
Trần Xuân An

.
— (thân thương tặng lớp Việt – Hán – ngữ văn Việt 1974-1978) —
.
trường cũ, bốn mươi ba năm, đã xưa (1)
xưa hơn nữa
        nơi đã trăm năm (2)
        trước năm chúng ta vào học
Toà Khâm sứ Pháp nghênh ngang mọc
Thương Bạc nhìn chéo qua đây (3)
        nuốt hận giả cười
.
thuở chúng ta chào đời
        giặc Pháp cuốn cờ rồi
trường đại học dựng trên đất này (4)
        nơi đau thương thành sẹo
lớp chúng ta
        đóng một năm vào quá khứ
        thời Bến Hải khoá đường chia nẻo
ba năm bắt vít vào cánh cửa, mở ra
        thông rộng hai miền
.
khác tám mươi năm
        sông Hương đục bóng Paris
        (có mười một năm
        còn vững chủ quyền) (5)
khác Bến Hải hai mươi mốt năm
        cắt Cầu Ý Hệ
khác sông Gianh
        ngót hai trăm năm
        Đàng Trong phải vươn dài đất trẻ
khác hẳn thế
        thời bốn năm đại học là bản lề
.
khoá cửa mở
        rồi tháo bản lề
        súng biên giới Tây Nam và Bắc (6)
        còn vọng nghe
gần tròn bốn mươi năm
        tiếng cánh cửa rơi vào kho sử
lớp chúng ta trở về trường cũ
từng giây phút nói cười dài trăm rưỡi năm
.
bốn năm học cùng nhau
        nhân với mười thăng trầm
tình bạn không già
        chẳng bạc phai như tóc
máu Đoàn Kiệt binh
        đỏ ngời thất thủ kinh đô (7)
        lệ Tháng Tám Mùa Thu
        trong veo thống nhất
        cờ Phật giáo dưới xích xe tăng
        vàng lửa cháy dân lương đòi công lí
        mực Mậu Thân
        tím đậm cũng hoà bình (8)
        đều hoá ngọc
chúng ta còn giũa mài
        dân chủ, tự do, độc lập
        những viên ngọc khác trong tay
.
dấu vết lịch sử nước non
        ít nhiều làm mắt chúng ta
        bâng khuâng cay
thiếu vắng hơn nửa lớp
        ít nhiều là nỗi đau hậu chiến
cách nửa vòng trái đất
        họp mặt qua cáp quang sóng điện
ngoài bận bịu đời thường, có xót đau nào
        còn chia cắt với trường xưa!
.
T.X.A.
06:21 – 09:01, 16-4-2017 (HB17).
.
(1) 1974-2017. Năm lớp bắt đầu nhập học: 1974 (1974-1978), tính đến 2017 là 43 năm.
(2) Theo Hiệp ước Giáp tuất 1874, Toà Khâm sứ Pháp được xây dựng. Đến 1875, sau khi Hiệp ước được phê chuẩn, mới khởi công.
(3) Nha Thương bạc của Triều đình Huế, ở bên bờ bắc sông Hương, nơi tiếp xúc với Toà Khâm sứ Pháp. Cơ sở Toà Khâm sứ Pháp, bên bờ nam sông Hương, bị phá sập, tan hoang từ 1945, nhưng sau đó, cho đến khoảng 1954, vẫn còn chức vụ Khâm sứ (Tổng trú sứ).
(4) Khoa Sư phạm (Đại học Sư Phạm ngày nay) của Viện Đại học Huế xây dựng tại đây vào năm 1957.
(5) Tính từ 1874 đến 1954, trong đó có 11 năm (1874-1885), Triều đình Huế còn giữ vững chủ quyền đất nước từ Bình Thuận ra Bắc Kỳ.
(6) Từ 1975, đặc biệt từ 1978-1979-1989, nước ta chiến tranh với Kh’Mer Đỏ và với Trung Quốc.
(7) 05-7-1885 (23 tháng 5 Ất dậu). Trận đánh vào Toà Khâm rất khốc liệt. Phấn Nghĩa binh, Đoàn Kiệt binh là hai lực lượng quân đội được thành lập, huấn luyện để chuẩn bị quật khởi nếu Pháp ủy hiếp kinh đô…
(8) Kí ức Huế còn đậm nét về bốn sự kiện lớn: Kinh đô quật khởi, thất thủ (1885), Cách mạng Tháng Tám (1945), Phật giáo đấu tranh (1963), Tết Mậu Thân (1968).

Bài 59
THÁNG TƯ, CÙNG TỰ KIỂM
Trần Xuân An

tận gốc đau thương, bi tráng
là từ thuở Sơn Chà
lửa chiến thắng
không đủ cháy ngời khắp nước
đuổi giặc, ta lấn từng thước cát
từ Đông Nam bộ, giặc lấn xuống, lấn ra
bằng súng thép tàu đồng, cưỡng ước

khát khao độc lập
nhưng nước khổ nghèo, xác xơ
cũng phải giành từng bước
mỗi bước dài đến mấy mươi năm
Tháng tám Mùa Thu bốn lăm
độc lập vài ba năm lại như khoảnh khắc

khát khao độc lập
đành phải dựa ngoại cường
nhưng thắng Pháp
phải chia lìa – thống nhất
thống nhất theo thuở dưới cờ Xô-viết sông Lam!
nên đến tận hôm nay, đâu chỉ Miền Nam
nhân dân còn khát khao độc lập

độc lập, chủ quyền Tổ quốc
sao còn đội lên đầu nhân dân lãnh tụ ngoại cường!
dẫu chiến thắng, tuy chưa toàn thắng
còn phải tự vượt thắng
di căn nô lệ, hỡi ơi, đã trót bình thường!

còn phải tự vượt thắng
di căn hận thù ruột thịt
xả đạn đỏ nòng, nguyền rủa đến ba đời
từ bức màn tre, màn sắt
đến cáp quang, tận mắt
mới thấu hiểu Miền Nam
thuở còn chia cắt
để tự thấy xót xa thôi?

“nhìn thẳng vào sự thật, nói đúng sự thật”
tận gốc đau thương, bi tráng ta
là Vatican, giặc Pháp, rõ rồi
gần một trăm sáu mươi năm
chiến công Đà Nẵng
tự quét sạch di căn nô lệ mập mờ, nín lặng
trên đầu dân tộc ta, trên bãi đảo biển khơi

Ba mươi Tháng Tư
dấu hỏi treo cao giữa trời
Miền Bắc thắng ư? Không!
“chủ nghĩa Mác – Lê bách chiến bách thắng”
Nga Xô thắng
chẳng lẽ không phải Nga Xô ư?
không lẽ mỗi một Lênin?
bốn ngàn năm tệ thế chưa từng
nên máu xương thành cay đắng
độc lập, đại đồng, phải thoát nạn cầm súng ăn xin

Ba mươi Tháng Tư
nay lịch sử đã phơi ra hai mặt
căn nguyên là chủ nghĩa thực dân
bành trướng Chúa quyền
căn nguyên là sùng bái cá nhân lãnh tụ ngoại cường
học thuyết vô thần
đấu tranh giai cấp
Việt Nam rơi vào nội chiến xương trôi máu ngập
bắn chéo vào cả Hai-Khối-cuồng-điên

Mỹ tự ghi công chống cộng mặc dù muối mặt
bi kịch dân lương Miền Nam
đã đến thế, còn phải lật đổ Chúa quyền!
cảm ơn hoà bình, thống nhất
mạng toàn cầu cho vòng tay thế giới nối liền
nhân dân bao dung, trung lập
vạch trần sự thật
giải thoát cả hai Miền
khi không thể mị lừa độc lập
Đất nước bình yên…

Đất nước khó nghèo
bom đạn triền miên
xưa, đánh đuổi mọi ngoại xâm
phải đành đánh lấn
nô lệ ít nhiều còn di căn
lại bị buộc, ta nhồi sọ chính mình
cũng phải tự đánh lấn
vào tiềm thức thăm thẳm tối tăm
để tự vượt thắng
nhân dân bình đẳng với tượng như người nhà
– tượng Hồ Chí Minh
đọc Tuyên ngôn độc lập, đứng thẳng
giũ hết mọi ngoại cường không phải Việt Nam ta.

T.X.A.
05:32 – 08:01, 19 & 21-4-2017 (HB17)

Bài 60
KHUẤT VÀ SÁNG
Trần Xuân An

vận nước vào thơ cùng số phận
thẳng ngay văn sử, khốn, xưa nay
chữ nào im khuất giờ vang sáng
mãi chính mình trên Tổ quốc này.

T.X.A.
13:40 – 16:10, 20-4-2017 (HB17)

Bài 61
CỘNG BA NĂM FACEBOOK
Trần Xuân An

hơn ba năm nhưng nhân mười thao thức
tiểu thuyết và thơ tôi là dấu cộng hồng
đỏ mảnh trăng non, hình thoi vuông đỏ
đều máu rịn lên gạc trắng màu tâm không

bao vết thương cả trăm năm trong sử
tôi khảo luận, băng bó, mong lành lặn nỗi đời
lại tiểu thuyết và thơ, bao tấm gạc
hậu chiến rồi, còn ướt máu biên cương, đảo khơi

nội chiến, cái chết nào cũng về lòng đất mẹ
vết thương nào cũng thành sẹo núi sông cha
như hai thanh kiếm, đạn băng chéo vào Hai Khối
Hai Khối đều bại rồi, súng thắng Pháp nở hoa

thương người lính vàng, thương người lính đỏ
chiến tranh khép lại theo lẽ công bằng
mọi vết sẹo cực đoan đắp mòn theo quy luật
huyết cầu thì đỏ, huyết tương thì vàng

bao trang sách thơm phải chịu tanh gạc rác
tôi hứng nắng tẩy trùng, hứng mưa giặt sạch giữa trời
như cờ hình thoi vuông hồng, trăng non đỏ
đỏ hồng dấu cộng, vì Đất nước, tình người

chỉ huyết cầu, hoặc chỉ huyết tương, là không thể
nhưng máu Rồng Tiên, đâu phải máu lãnh tụ ngoại cường
thắp cho nhau lửa tự trọng và chủ quyền dân tộc
ai thay máu ai? Xin nghĩ lại Đất nước mà thương.

T.X.A.
07:12 – 13:47, 25-04-2017
.

.

Bài 62
HOÀ BÌNH, HÌNH NHƯ…
Trần Xuân An

hạt đâm chồi, cây lớn lên trong đạn bom
đến năm mười chín tuổi
đói khó rẫy rừng, súng rền đảo khơi, biên giới
đổi mới, Đất nước quay về quy luật ngàn năm

cộng bốn mươi hai năm, tự hỏi lặng thầm
cây già chưa đó?
trái dạng sách, treo giữa bão mưa nắng gió
chống chọi bốn bề để còn đích thực Việt Nam

cây đứng giữa trời hít thở mười phương mênh mang
nhưng đừng dán vào cây nhãn hiệu đế quốc
đừng thay máu cây bốn nghìn năm dân tộc
bằng máu lãnh tụ ngoại cường

đội lãnh tụ ngoại cường, sao bảo bình thường?
thảo nào giữa đời, trên mạng, chiến tranh chưa tắt
nghe vang lên câu hỏi: Ai ôm chân giặc?
sáu mươi mốt tuổi, ngẫm sâu, cây chưa thấy hoà bình

khi nhãn hiệu, máu huyết lại tinh ròng Việt Nam mình
ai có thể trách móc, oán hờn, gây chiến!
kẻ ghét ta, chỉ là lũ lai căng, cuồng nghiện
cây đời tôi càng khao khát hoà bình.

T.X.A.
sáng sớm – 10:11, 26-04-2017

Bài 63
NGÀY 30 THÁNG TƯ, BÌNH TÂM
Trần Xuân An

chính trị, hai tiếng khiến lắm người bĩu môi, cau mày lo sợ
thứ bệnh không nên để nhiễm vào thân, vào lòng
tay nó vung ra bao trùm, thò vào mọi ngõ ngách
nhưng nó nắm chủ quyền, danh dự núi sông

khoa học toán có Pythagore, Thalès
điện hằng ngày, nhắc đến Ampère, Volt
làm sao vắng Descarte, Khổng, Lão trong triết
chính trị học không quên Rousseau, Proudhon

và bao hội đoàn quốc tế lan ra quanh trái đất
Hướng đạo, Powell, Chữ thập đỏ, Dunant…
nhưng tất thảy họ là thành tố của đời, từng mặt
không bao trùm, độc quyền thống trị đất nước, toàn dân

ngay cả Thích Ca, Jésus, Mahomet
xuyên qua nhiều biên cương, cũng chỉ về tâm linh
nhà-nước-tôn-giáo đã tiêu vong, tàn dư còn cũng ít
họ không phải lãnh tụ chính trị ngoại cường,
        lãnh tụ của lãnh tụ mình!

tên tuổi lãnh tụ ngoại cường độc quyền kinh tế – chính trị học
thống trị cả triết, thế giới quan, nhân sinh quan
tên tuổi họ khắc vào Điều lệ đảng cầm quyền, Hiến pháp
nước ấy thành thuộc địa, quan chức đều quốc gian

chiếm lĩnh tài nguyên nào quý hơn tài nguyên tim óc
nên điều kiện là buộc phải nhồi sọ
        từ trẻ sơ sinh cho đến cụ già
đất nước đó sáng loà Lénine, Staline và đỏ rực
tạm giao cho Trung Quốc, rồi cuối cùng thuộc về Nga

trừ cuồng vọng, có thể học Marx nhiều điều hay,
        Lénine nhiều câu được lắm
tiếp thu Staline, Mao đôi lời, ngoài bản chất tàn bạo, độc tài
giá như họ không phải lãnh tụ đế quốc cờ hồng,
        lãnh tụ của lãnh tụ nước yếu
thì chiến tranh súng, chiến tranh bút Việt Nam đâu đến hôm nay!

các lãnh tụ cường quốc cộng sản cũng háo danh,
        cá nhân chủ nghĩa
bòn rút máu, mồ hôi chính quốc để quảng bá tuổi tên mình
cả tỉ người, hàng trăm triệu người
        mãi còn buồn đau thấm thía
đau chủ quyền đất nước, quốc thể bị hi sinh

thơ tôi viết từ chúng ta, bao trái tim tự trọng dân tộc
quy luật thực tiễn bảo tôi khi chúng ta bị quy luật cuốn trôi
xin nói thật vì lòng yêu Tổ quốc
thương lãnh tụ nước mình, chịu nhục cứu dân,
        nay chới với chơi vơi

mặt phải rồi, và đây
        mặt trái của từng bài thơ – từng chiếc lá
người làm thơ lẽ nào chỉ ươm
        và chăm sóc một nửa sự thật giữa đời này!
Ngày 30 Tháng Tư, tự nhìn bóng râm,
        xin chúc bình tâm tất cả
thương cây sự thật 159 năm,
        từ trận Sơn Chà cho đến hôm nay.

T.X.A.
07:11 – 09:32, 28-04-2016 (HB17)
.

Bài 64
HAI CHÂN
Trần Xuân An

cả dân tộc đi một chân sự thật
chân sự thật kia bó gập, buốt đau
thoải mái bước như loài người được thế
mấy chục năm, không lẽ chẳng được đâu!

T.X.A.
14:23 – 16:20, 28-04-2017 (HB17)

Bài 65
NGÀY NƯỚC MẮT, NGÀY MỒ HÔI
Trần Xuân An

hôm qua, ngày nước mắt
nước mắt đoàn tụ đỏ, nước mắt tan tác vàng
hôm nay, ngày mồ hôi, không chỉ Việt Nam
mồ hôi long lanh quanh trái đất

bao nhiêu năm rồi niềm hồn nhiên ngơ ngác
sương lóng lánh hoà bình
mực viết mãi còn tươi như thuở thiếu niên đậm đặc
một viên mùng tơi hoà bao giọt sáng lung linh

thấm thía thương ngày hàng triệu cái xác
còn sống nhưng đều Nguyễn Trãi, tử hình
quá hồn hậu tin tương lai sẽ khác
vẫn còn thời không chấp nhận ai khác với mình

cuộc đời cứ như khuôn nhạc
thơ đọng mỗi chữ ca từ một hạt huyết chăng
ngày nước mắt, ngày mồ hôi, ngày tru di nhất loạt
rơi vào sử kí nỗi buồn muôn năm

muốn vạn thuở kết ngọc ngợi ca thống nhất
mất mát riêng sá gì khi đất nước rõ giặc xâm lăng
nhưng óc phân biệt ngàn lần hơn chia cắt
dần đau ngoại cường xâm thực tận mỗi trang văn!

gửi vào sử máu vô hình tru di, buồn và vui nước mắt
mồ hôi Nam, Bắc, ngang giá nhau không
không cần phân chất cũng thấy ngay chất giặc
nơi mỗi chữ văn thơ mỗi giọt mồ hôi trong

này nước mắt buồn hay vui, này mồ hôi trôi bùn hay pha mực
cùng nhau nhận ra dấu vết ngoại cường di căn
ngày thống nhất, ngày tôn vinh lao động nhắc
nhớ giặc sau lưng đỏ, giặc sau lưng vàng!

ngày nước mắt, ngày mồ hôi, sử muôn đời sâu khắc
nét bút cần thẳng ngay, công bằng
sự thật nào cũng hai mặt nhưng phải là hai mặt chân thật
quy luật không thể khác nhưng có thể nhân văn.

T.X.A.
07:21 – 08:37, 01-05-2017 HB17
.

.
ĐÃ ĐĂNG TẤT CẢ TRÊN FACEBOOK TRẦN XUÂN AN
.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: