Chiếc cầu Ý Hệ (cầu Hiền Lương)

người bắn nhau nhưng đâu phải bắn nhau / bắn những ngoại xâm sau lưng nhau đó (thơ Trần Xuân An)

KHỦNG BỐ, THẢM SÁT — LIỆT SĨ, THƯƠNG BINH LÀ DÂN LÀNH

Posted by Trần Xuân An on 31.03.2016

hidden hit counter

 
.
KHỦNG BỐ, THẢM SÁT,
LIỆT SĨ, THƯƠNG BINH LÀ DÂN LÀNH
Trần Xuân An

Chiến tranh là chuyện bắn giết, nhưng không chỉ giữa quân đội của hai phe! Có nhiều thường dân bị chết, bị thương do súng đạn của cả hai phe đó. Nhưng trong đó, có một số thường dân bị thương vong không phải do bắn lầm, tên bay đạn lạc. Họ là nạn nhân của khủng bố và thảm sát. Đó là tội ác man rợ, ghê tởm nhất của chiến tranh.

Khủng bố và thảm sát vì đâu? Và với mục đích gì?

Khủng bố, nguyên nghĩa là doạ nạt, làm cho sợ hãi, kinh hoàng. Thảm sát: giết chóc tàn bạo, đến thảm thương. Nói chung, hai từ này đều có chung một nội hàm là giết, và giết một cách tàn ác nhất để cho mọi người còn sống, biết đến, phải hoảng loạn, hãi hùng, đau đớn, thảm thương.

Khủng bố và thảm sát đã có từ thuở loài người có chiến tranh, nhưng trong thời cận hiện đại nó trở thành một cách thức tiến hành chiến tranh. Chiến tranh không chỉ là các cách thức như tấn công, phục kích, cận chiến, bao vây, nội gián, mà gồm cả khủng bố. Và nhất là gần đây nó được nâng lên là chủ nghĩa: chủ nghĩa khủng bố. Như thế, nghĩa là, lấy khủng bố làm cách thức chính, chủ yếu trong chiến tranh! Chưa thấy xuất hiện cụm từ “chủ nghĩa thảm sát”, nhưng thực ra, chủ nghĩa khủng bố đã bao hàm chủ nghĩa thảm sát rồi. Chúng đồng nghĩa với nhau, có thể dùng để thay thế nhau.

Khủng bố, thảm sát thường nhắm vào thường dân, hậu phương địch, nhằm mục đích gây rối loạn, tổn thất cho hậu phương địch, khiến thường dân và cả quân đội địch hãi hùng, kinh hoảng, rồi dần dần sẽ nảy sinh tâm lí sợ hãi chiến tranh, tâm lí đầu hàng, cầu an. Dĩ nhiên trước hết, sẽ nảy sinh tâm lí thù hận, căm hờn phe đã gây ra khủng bố, thảm sát, nhưng phe khủng bố, thảm sát vẫn bất chấp, vì mục đích họ nhắm tới là các “hiệu quả” kia: đối phương sợ hãi, hoảng loạn, đầu hàng…

Trong chiến tranh Việt Nam 1858-1885-1945-1954-1975: Giai đoạn đầu, thực dân Pháp đã thực hiện khủng bố, thảm sát tại các địa phương có phong trào Cần vương, và các nghĩa binh Cần vương cũng ít nhiều có thực hiện “sát tả” tại các làng có cố đạo Pháp (thuộc phe thực dân Pháp). Giai đoạn chiến tranh hai Khối, hai Miền, cũng có thảm sát, khủng bố, như phe này gài mìn đường quốc lộ, nhiều xe khách thường dân nổ tung, giật cầu, pháo kích vào thành phố, vào trường học, bắn chặn dân tản cư, phe kia bắn giết dân lành, thả bom, đốt nhà, tra tấn…

Điều đáng suy nghĩ nhất, liệu có phải khủng bố, thảm sát là một cách thức chống lại chiến tranh nhân dân hay không? Một nhóm người ăn mặc như thường dân, ném chất nổ vào một nhà hàng, một rạp hát rồi lẩn trốn vào xóm phố có hầm ẩn núp hoặc thoát ra vùng ngoại ô, làng thôn, có thể dẫn đến một vài cuộc lùng ráp, và nghiêm trọng nhất là thảm sát. Chiến tranh tại Miền Nam Việt Nam gồm chiến tranh du kích, chiến tranh đô thị, chứ không chỉ trận địa chiến… Nói cách khác, không phải chỉ quân lính hai bên dàn trận, đánh nhau trên núi rừng không có dân hoặc giữa đồng không mông quạnh, mà thường là đánh du kích rồi lẩn vào dân, giả dạng là dân thường! Phải chăng đó là nguyên nhân của khủng bố, thảm sát? Chính xác hơn, khủng bố, thảm sát dẫn đến khủng bố, thảm sát!

Lính lê-dương (légionaire) thuộc Pháp và lính Đại Hàn là tàn bạo nhất khi tiến hành khủng bố, thảm sát. Có điều, nói cho ngay, phe Cần vương ta, phe Việt cộng ta cũng chẳng vừa gì!

Tại sao con người lại độc ác đến như thế? Tại sao lại nghĩ ra một cách thức trong nhiều cách thức chiến tranh độc ác đến vậy? Không có gì độc ác hơn khi lấy việc tàn sát sinh mạng, phá hoại tài sản của dân lành làm phương tiện, nhằm mục đích để khiến đối phương sợ hãi, hoảng loạn, đầu hàng!

Hiện nay, toàn thế giới đều đồng thanh, đồng lực lên án, tiêu diệt chủ nghĩa khủng bố (chủ nghĩa thảm sát).

Riêng tôi, tôi nghĩ, trong chiến tranh Việt Nam đã qua, bên nào đã lợi dụng dân lành làm “lá chắn sống”, “hầm trú ẩn sống” hoặc “phương tiện sống” khiến đối phương sợ hãi, kinh hoàng, họ phải sám hối. Những nạn nhân dân lành đó, nếu còn sống, hay thân nhân của họ, phải được đền bù xứng đáng.

Tôi cũng mong rằng, chiến tranh nếu còn có trên trái đất này, trong thế giới này, các bên đối địch sẽ văn minh hơn: Không lợi dụng dân thường, buộc họ phải hi sinh như vậy nữa!

Nếu bất đắc dĩ phải tiến hành chiến tranh nhân dân chống quân xâm lược chiếm đóng quá giàu mạnh, thì những thường dân bị hi sinh trong những trường hợp như vậy phải được xem như liệt sĩ, thương binh.

T.X.A.
30-03-2016
(viết với tinh thần hoà giải giai đoạn lịch sử đã qua
và với ý thức phê phán khủng bố, thảm sát hiện nay)

KHỦNG BỐ, THẢM SÁT,
LIỆT SĨ, THƯƠNG BINH LÀ DÂN LÀNH

—- O0O0O —-

Đã đăng ở Facebook, 30-03-2016 (HB16):

https://www.facebook.com/tranxuanan.writer/posts/1686891991584745

.
http://www.tranxuanan-writer.net
http://www.txawriter.wordpress.com ( cauyhe.net )
http://www.facebook.com/tranxuanan.writer

.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: