Chiếc cầu Ý Hệ (cầu Hiền Lương)

người bắn nhau nhưng đâu phải bắn nhau / bắn những ngoại xâm sau lưng nhau đó (thơ Trần Xuân An)

KIẾN NGHỊ CÁC BIỆN PHÁP CỤ THỂ ĐỂ THỰC HIỆN HÒA GIẢI DÂN TỘC

Posted by Trần Xuân An on 15.04.2014

hidden hit counter

 

KIẾN NGHỊ CÁC BIỆN PHÁP CỤ THỂ ĐỂ THỰC HIỆN HÒA GIẢI DÂN TỘC

1) KIẾN NGHỊ BIỆN PHÁP 1:

Nếu đã nhất trí như sáu khía cạnh vấn đề hòa giải dân tộc đã nêu, thì cần nhanh chóng thực hiện chỉnh sửa lí lịch bản thân và gia đình (thường gọi là “sơ yếu lí lịch”) cho nhân dân Miền Nam, một ít ở Miền Bắc. Tất cả những ai đã từng ghi vào lí lịch là có thân nhân thuộc ba đời (có thể cả bản thân) là quân nhân, công chức chế độ cũ (thường buộc phải ghi là “ngụy quân”, “ngụy quyền” hoặc thậm chí là “lính hay công chức thuộc Pháp”, “lính hay công chức thuộc Mỹ”…) thì nhất loạt đều cần chỉnh sửa lại, đúng theo cụm từ là: “quân nhân chế độ cũ (cũng chính nghĩa)” hay “công chức chế độ cũ (cũng chính nghĩa)”. Xin lưu ý: có ba chữ “cũng chính nghĩa” trong ngoặc đơn, đằng sau năm chữ “quân nhân chế độ cũ” hay “công chức chế độ cũ”. Từ ngữ phải giản dị, rõ nghĩa, ai cũng hiểu được như thế. Và dĩ nhiên phải Công an phải chứng thực với khuôn dấu, chữ kí, để chứng tỏ với mọi người dân cũng như với quốc tế hiện tại và muôn đời sau, rằng Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN.VN. đã thực sự thừa nhận tính chính nghĩa của chế độ Việt Nam cộng hòa (chế độ cũ) là cũng chính nghĩa. Đây là biện pháp thật sự cụ thể, “làm cho tận nơi thôn cùng xóm vắng không còn tiếng hờn giận, oán sầu” (Nguyễn Trãi), không những có ý nghĩa, tác dụng trong hiện tại, mà muôn vạn đời sau, đối với dân Miền Nam, một số dân Miền Bắc có dính líu, và đối với cả dân tộc Việt Nam.

Các anh, các chị và các bạn nghĩ như thế nào? Nếu nhất trí như thế, thì phải chăng báo chí cần phải lên tiếng để Đảng, Nhà nước, Quốc hội nước ta thấu hiểu và xét duyệt? Nếu báo chí vẫn im tiếng thì nhân dân Miền Nam phải viết bản kiến nghị kính gửi lên các cơ quan cao nhất như đã nêu, hay cần biểu tình ôn hòa, trật tự với các biểu ngữ cụ thể?

(còn tiếp)

Xin chuyển tiếp kiến nghị này đến nhiều người khác.

Các ý kiến ở Facebook:

T.X.A.
08:00, 15-04 HB14 (2014)

.

2) KIẾN NGHỊ BIỆN PHÁP 2:

Trọn vẹn câu văn, Nguyễn Trãi (1380-1442) viết để trình bày về quan điểm chế định lễ nhạc: “… làm sao cho tận nơi thôn cùng xóm vắng không còn tiếng hờn giận, oán sầu; đó là gốc của nhạc”. Lễ nhạc, mở rộng ra là văn hoá, văn nghệ, gồm cả giáo dục, cụ thể hơn là sử học, văn học nhà trường… Gốc, chính là cơ sở thực tiễn, hiện thực xã hội… Vận dụng trong giai đoạn hậu chiến hiện nay, 2014… (gần tròn 39 năm, kể từ 30-04-1975), nếu toàn thể cộng đồng dân tộc Việt Nam chúng ta đã nhất trí minh oan cho chế độ cũ Quốc gia Việt Nam, Việt Nam cộng hoà, người Miền Nam (1954-1975) và họ hàng tông tộc trong Nam của một số dân Miền Bắc là “cũng chính nghĩa” (yêu nước, chống xâm lược, bành trướng Trung Quốc và chống chiến lược nô lệ hoá tư tưởng của Nga Sô), thì sử học và văn chương phải thể hiện đúng theo tinh thần đó. Sự minh oan ấy xuất phát từ cơ sở sự thật lịch sử chứ không phải từ ý muốn chủ quan. Sử học có thể chỉ ra nhân vật này, nhân vật kia là không tốt, nhưng cả chế độ với hàng triệu quân nhân, công chức thì chắc chắn không phải vậy. Người Việt, cho dù gốc Bắc hay gốc Nam nói chung vẫn có chung một đặc tính dân tộc là yêu nước. Đặc biệt, trong văn chương, chúng ta chấp nhận đa dạng về tính cách nhân vật, nhưng không chấp nhận bôi xấu hình tượng quân nhân, công chức chế độ cũ tại Miền Nam trước đây là bán nước, tay sai của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ.

Và dĩ nhiên, sử học cũng như văn chương phải khẳng định chế độ Việt Nam dân chủ cộng hoà (1954-1975) và Mặt trận giải phóng Miền Nam Việt Nam (1960-1975) là chính nghĩa, yêu nước, chống ngoại xâm là Pháp, Nhật, Mỹ…

Miền Nam và Miền Bắc chỉ ngộ nhận (chiến tranh, bắn giết) nhau do bối cảnh lịch sử thế giới trong thời Chiến tranh lạnh của Hai Khối mà thôi.

Nếu văn hoá, văn nghệ cùng cung một cốt lõi, một tinh thần chung như vậy, thì đúng là thực hiện theo tư tưởng của Nguyễn Trãi trong thời đại của chúng ta: “làm sao cho tận nơi thôn cùng xóm vắng không còn tiếng hờn giận, oán sầu”…

Thưa các anh, các chị và các bạn, ý kiến của quý anh chị và bạn như thế nào?

(còn tiếp)

Xin chuyển tiếp kiến nghị này đến nhiều người khác.

T.X.A.
Chiều 15-04 HB14

Các ý kiến ở Facebook:

.

3) KIẾN NGHỊ BIỆN PHÁP 3 (tiếp theo & hết):

Việc chỉnh sửa từ ngữ ở lí lịch hàng chục triệu người tại Miền Nam và một số ít tại Miền Bắc như đã nêu ở kiến nghị 1, đồng thời với việc minh oan trong sử học, văn chương, nghệ thuật, giáo dục cho Quốc gia Việt Nam, Việt Nam cộng hoà, rằng, hai thực thể chính trị đã thuộc về quá khứ ấy, là “cũng chính nghĩa”, vì đã chống Trung cộng và đã chống Nga Sô, như kiến nghị 2, đó là hai công việc phải làm để thực hiện hoà giải, đoàn kết dân tộc trong công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc hiện nay, và cho muôn đời mai sau.

Trung Quốc, toàn thế giới đều rõ bản chất qua diễn trình xâm lược Hoàng Sa, Biển Đông, bành trướng Đại Hán; Nga Sô, toàn thế giới đều rõ, đó cũng là đế quốc đỏ, bành trướng kiểu “liên bang” và nô lệ hoá tư tưởng, mà chính Liên Xô cũng tự nhận thức ra và cũng tự tan rã, nhân dân 15 nước thuộc liên bang đó cũng vui mừng được độc lập. Vậy thì, việc khẳng định tính chính nghĩa cho Quốc gia Việt Nam và Việt Nam cộng hoà chỉ là khẳng định sự thật lịch sử hiển nhiên. Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước và Quốc hội nước ta không thể phủ nhận điều đó, cũng không thể tiếp tục vu oan cho hai thực thể chính trị đã thuộc về quá khứ ấy là bán nước, tay sai thực dân, đế quốc. Vả lại, làm sao khối đoàn kết dân tộc có thể vững chắc nếu Đảng, Nhà nước, Quốc hội cứ mãi vu oan nghiệt ngã bằng các “bản án lí lịch chủ nghĩa” đối với hàng chục triệu con người trong nhân dân Miền Nam?

Tiếp tục tính cụ thể, kiến nghị 3 này mong hãy biến ngày 30-04 mỗi năm thành Ngày Thống nhất và Minh oan lịch sử, để hai miền Nam – Bắc đều vui mừng chào đón ngày đó, không còn “triệu người vui”, “triệu người buồn” như cố thủ tướng Võ Văn Kiệt đã nhận định. Xin viết in hoa: NGÀY THỐNG NHẤT & MINH OAN LỊCH SỬ.

Như vậy, chỉnh sửa từ ngữ ở lí lịch là cụ thể; minh oan trong sử học, văn chương, nghệ thuật và giáo dục là cụ thể; định danh ngày 30-04 lại là cụ thể. Phải là những việc cụ thể, rộng khắp và thường xuyên, chứ hoà giải dân tộc, đoàn kết dân tộc không phải chỉ là chiêu bài, đầu môi chót lưỡi như từ trước đến nay, khiến nhân dân đã mất niềm tin đến mức dưới số không, đối với Đảng, Nhà nước, Quốc hội nước ta.

T.X.A.
#08:30 — 09:55, 17-04 HB14 (2014)

Các ý kiến ở Facebook:

Xin chuyển tiếp kiến nghị này đến nhiều người khác.

.

.

Xem thêm:

HOÀ GIẢI: VẾT THƯƠNG LỊCH SỬ CẦU HIỀN LƯƠNG

.

.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: