Chiếc cầu Ý Hệ (cầu Hiền Lương)

người bắn nhau nhưng đâu phải bắn nhau / bắn những ngoại xâm sau lưng nhau đó (thơ Trần Xuân An)

Kịch bản: CỜ ĐÀO QUÉT GIẶC

Posted by Trần Xuân An trên 25.07.2012

hidden hit counter

Trần Xuân An
phỏng tác theo sử kí
CỜ ĐÀO QUÉT GIẶC
kịch bản hoạt hình
(cũng có thể dựng hoạt cảnh sân khấu)
Thời lượng: tuỳ nghi

Lời thưa trước: Nghiên cứu lịch sử, viết văn, làm thơ về đề tài lịch sử hay giảng dạy lịch sử, có nhiều khi cũng bị mắc oan, mang họa do người đọc, người nghe có sự liên tưởng lệch lạc, cho rằng nhà nghiên cứu, nhà văn, nhà giáo “ám chỉ”, “mượn chuyện xưa để nói chuyện nay”. Nhưng không thể không nghiên cứu, viết văn chương về một đề tài nào đó, cũng không thể không giảng dạy một chương, một tiết hay một học phần nào đó. Vì thế, để thoát khỏi họa, tránh được oan, người trong giới, trong ngành đề nghị phải làm thêm một thao tác, gọi là “liên hệ”, nghĩa là thiết lập mối liên hệ giữa nội dung bài nghiên cứu, nội dung bài văn, bài thơ hay nội dung chương, tiết giảng dạy với tình hình thời sự chính trị: viết thêm vài dòng, nói thêm vài câu, nhằm khẳng định quan điểm, lập trường; cụ thể hơn, là khẳng định “tôi không ‘ám chỉ’, không ‘mượn chuyện xưa để nói chuyện nay’

 



            


   


Hình 1
  |  Hình 2   |   Hình 3   |  Hình 4

 

XIN ĐÓN XEM

… … …

Tiếng ngâm thơ (cũng từ hậu trường):

NHỮNG ĐÓA BÔNG DẤU HỎI

lịch sử móc vào sườn núi cao bao chùm dấu hỏi
và cắm neo xuống biển sâu những dấu hỏi đâu lưng
câu trả lời hôm nay, cho hôm nay
(khác thuở xưa, thế giới còn mịt mùng!)
nhưng xuyên suốt sợi hồng bốn ngàn năm, không rối

lòng theo sợi hồng kia, có gì mông lung!
giữ biển đảo, núi sông – biên giới
không chỉ khai thác, mà giành lại
(hòa bình nhưng hào hùng?)
câu trả lời trong vầng trán Việt Nam, chói lọi

không một ai Lê Chiêu Thống. Cờ đỏ sáng bừng
sáng bừng Huế, TP. Hồ Chí Minh, Hà Nội…
cùng hướng ra Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông
(máu xương Tổ quốc giữa muôn trùng. Đảo gầm biển dội)
lẫm liệt vượt xa thời đại Quang Trung

những chùm dấu hỏi đâu lưng – bao đóa bông, hương lừng –
chung đài, cùng cội. Nối kết nhau – sợi hồng – một tiếng nói
vững chãi trên sườn núi khai thác và chiến công
(đỉnh cao vòi vọi)
khai thác và chiến công, đáy biển, neo chặt vào!
            Vạn đóa, sáng trưng!

TP.HCM., 15:10, 19-7 HB12 (2012)
& 23-7 HB12
TXA.

Đã đăng bài thơ cuối kịch bản:
http://www.trannhuong.com/news_detail/15026/Những-đóa-bông-dấu-hỏi
http://phongdiep.net/default.asp?action=article&ID=15925

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: